Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342419
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2419 lượt.
tôi… đến cùng Hàng Hàng.
Lạc Gia Lương cười cầu tài:
- À, tôi không để ý. Anh với Hàng Hàng là?
Ông im lặng, đăm chiêu nhìn gương mặt nhếch nhác thảm hại đó, nỗi đau xé ruột lại trào lên. Tại sao Gia Doanh lại lấy một người đàn ông như vậy? Ông vẫn không thể nào thuyết phục bản thân mình tin được điều này.
- Trông anh nho nhã như vậy, chắc chắn là thầy giáo của Hàng Hàng ạ? – Tự cho mình là thông minh, Lạc Gia Lương đoán thử.
Ông không phủ nhận.
- Hàng Hàng nhà chúng tôi học rất giỏi, không bao giờ khiến chúng tôi phải lo lắng. Mấy năm nay được bao nhiêu là giải thưởng, thiết kế đại một trò chơi cũng kiếm được một đống tiền. Làm thầy giáo của con bé cũng nhẹ nhõm nhỉ!
Sắc mặt ông Án Nam Phi thoắt thay đổi, ông không thích cái vẻ tự hào và đắc ý của Lạc Gia Lương khi nói về Hàng Hàng, lại còn “Hàng Hàng nhà tôi” nữa.
- Anh thiếu tiền lắm à?
Lạc Gia Lương cười ngô nghê:
- Chi tiêu hàng ngày vẫn ổn, gia đình bình thường thì lo liệu được. Nhưng chẳng phải Hàng Hàng muốn đi du học sao, chuyện này phải tốn nhiều tiền. Bố mẹ vợ tuổi tác đã cao, sau này muốn đón họ tới Bắc Kinh nhưng nhà lại quá nhỏ, phải đổi căn khác rộng rãi hơn. Anh biết đấy, cán bộ viên chức chỉ có mấy đồng lương còm, chỉ đủ ăn đủ mặc, vì thế phải nghĩ cách. Bắc Kinh nhiều người đi lại, chạy xe ôm dịp Tết rất đắt khách. Haizz, những việc khác tôi cũng chẳng giỏi.
Gia Doanh không sống tốt như những gì cô ấy nói, có phải không?
- Chạy xe ôm là con đường tắt, nhưng không thích hợp với tuổi tác của anh. Tôi có thể nhờ người giúp anh đổi sang một công việc khác có mức lương hậu hĩnh hơn. Phía cảnh sát giao thông, tôi sẽ nói chuyện, họ sẽ không truy cứu chuyện chạy xe ôm chui. Ngoài ra, kinh phí du học của Hàng Hàng, tôi sẽ lo.
Lạc Gia Lương ngừng cười, đánh giá ông từ trên xuống dưới:
- Rốt cuộc anh… là ai?
Ông rút ra một tấm danh thiếp:
- Sau này nếu gặp phiền phức gì, cứ gọi cho tôi.
Lạc Gia Lương không nhận, trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Cám ơn, nhưng tôi nghĩ tôi không dùng đến.
Anh ta chuyển ánh mắt từ mặt ông Án Nam Phi ra ngoài cửa, vẻ mặt nghiêm túc.
Đứng thêm một lúc, bỗng ý thức được hình như mình không được chào đón, ông Án Nam Phi bèn xoay người đi ra ngoài.
Như hòa với tâm trạng của ông, tuyết mạnh dần, những bông tuyết trắng xóa điên cuồng nhảy nhót, người đi đường cuống quýt che mặt chạy.
Thảng thốt cả đoạn đường, xe dừng lại bên ngoài ngân hàng của Gia Doanh.
Ông lấy điện thoại ra, nhìn bàn tay đang run lên cầm cập của mình.
- Có chuyện gì? – Giọng chị lộ rõ vẻ sốt ruột.
- Đúng, có chuyện. Em xin nghỉ nửa ngày, chúng ta tới chỗ nào nói chuyện.
- Xin lỗi, lát nữa tôi phải họp.
Ông không nhịn được gầm lên:
- Chuyện của Gia Hàng quan trọng hơn cuộc họp của em!
Hơi thở của chị trở nên nặng nề, rất lâu sau, chị mới lên tiếng:
- Tôi sẽ ra ngay.
Họ hẹn nhau ở quán cà phê thư giãn đầu phố, buổi chiều khách khứa không đông.
- Anh quen Gia Hàng thế nào? – Gia Doanh không lòng vòng.
Ông Án Nam Phi chau mày, như thể câu trả lời này hơi khó, những ông vẫn trả lời:
- Anh… là dượng của Thiệu Hoa.
- Thiệu Hoa? Là ai?
Tim ông Án Nam Phi ngừng đập trong giây lát, ông nhìn Gia Doanh, chị thật sự không biết gì. Bỗng nhiên, ông nhớ tới hôm Phàm Phàm tròn ba tháng, ông Trác Minh nói muốn gặp mặt bố mẹ Gia Hàng, rõ ràng, phía gia đình Gia Hàng có lẽ vẫn chưa biết gì về cuộc hôn nhân của cô và Thiệu Hoa.
Con bé này, to gan mà kín miệng.
- À, là… là một người quen của anh và Gia Hàng. – Chuyện này để Thiệu Hoa và Gia Hàng đứng ra giải thích thì tốt hơn, nếu tự ông nói ra, e là Gia Doanh sẽ càng khó chấp nhận.
Chị tin liền.
- Bây giờ anh muốn thế nào?
- Tại sao khi đó không cho anh biết chuyện của Hàng Hàng? – Ông đau lòng hỏi.
Gia Doanh cảm thấy thật nực cười.
- Tại sao anh phải biết.
- Anh… là cha của nó, anh có quyền.
- Mười hai năm có đủ không?
Ông bàng hoàng nhìn chị.
- Trên thế giới này, trừ bố mẹ và tôi, không có người thứ tư biết chuyện Hàng Hàng là do tôi sinh ra, nhưng anh lại điều tra ra được, thoạt tiên tôi cũng phải cảm thán, có lẽ huyết thống là chuyện không thể nói rõ được. Nhưng thế thì đã sao? Án Nam Phi, tôi đợi anh mười hai năm, từ Nam Cực tới Bắc Cực, từ Tây bán cầu tới Đông bán cầu, dù anh ở nơi nào, cũng đủ để anh quay về bên chúng tôi. Nhưng anh từ bỏ, anh kết hôn với người phụ nữ khác. Bây giờ, anh chạy tới rốt cuộc muốn nói với tôi điều gì? Hàng Hàng đã hai mươi ba tuổi, không còn là đứa bé lẫm chẫm biết đi, sẽ không níu tay tôi hỏi, chị ơi, tại sao bố mẹ mình trông như ông bà của các bạn ấy, hay là chị làm mẹ em đi! Tôi nhìn gương mặt nhỏ bé của nó, không biết phải nói gì. Anh không cần cảm thấy tội nghiệp, thực tế Hàng Hàng hết sức vui vẻ, bố mẹ tôi cưng chiều nó hết mực, chồng tôi cũng rất thương nó. Nó không thiếu thốn gì so với những bạn cùng trang lứa. Nếu anh muốn hối hận, muốn bù đắp, thật sự là không cần thiết, bởi vì nó không thiếu gì cả.
Những lời này, Gia Doanh nói một cách vô cùng