Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342218

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2218 lượt.

ra, đầu đầy vạch đen.
Tiểu Phàm Phàm thổi bong bóng phì phì, muốn thu hút sự chú ý của cô.
- Có phải nó rất lạ người không? – Ông Trác Minh đứng ở cửa phòng, nhìn Phàm Phàm không chớp mắt.
Bốn con mắt đen láy ngẩng phắt về nơi phát ra tiếng nói, trợn tròn lên.
- Không ạ, mọi người đều rất quý Phàm Phàm. – Gia Hàng phấn chấn lại, nhìn khóe miệng ông Trác Minh cứ co giật như bị trúng gió. – Bố… muốn bế cháu không? – Cô dè dặt hỏi.
- Có được không?
Lâu lắm rồi ông không căng thẳng như vậy.
- Con cảm ơn còn không hết. – Cô cười. – Hai tay con mỏi nhừ ra rồi.
Ông Trác Minh vội ngồi ngay ngắn, đưa hai tay ra.
Gia Hàng bế Tiểu Phàm Phàm sang. Hai chân thằng nhóc giãy giụa, miệng méo xệch đi, rúc mặt vào lòng Gia Hàng.
- Hình như nó sợ ta. – Ông Trác Minh cười khổ.
- Không phải! – Gia Hàng ngồi xổm xuống, xoay mặt Tiểu Phàm Phàm qua, chỉ vào mũi ông Trác Minh. – Tiểu Phàm Phàm, cái người tóc chỗ trắng chỗ đen, trên trán có một vết sẹo là ông nội đấy! Là bố của bố con, con là con trai của bố con, cho nên cả hai là người nhà. Người nhà thì phải yêu thương đùm bọc nhau, không được làm ra vẻ, biết chưa?
Nhìn ngón tay huơ qua huơ lại trước mặt mình, khóe miệng ông Trác Minh càng co giật dữ hơn.
- Ngoan ngoãn để ông bế nhé, ông nội là đại tướng quân, đã từng cưỡi ngựa, bắn súng, giết người đấy. – Gia Hàng tiếp tục sự nghiệp thuyết giáo.
- Khụ khụ… ta chưa từng giết người. – Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thành lập đã sáu mươi năm, nhìn chung là rất hòa bình, ngoại trừ vấn đề Đài Loan.
- Biết ạ, ông nội giết quỷ, chứ không giết dân lành. – Gia Hàng tỉnh bơ dúi Tiểu Phàm Phàm vào tay ông Trác Minh, Tiểu Phàm Phàm ra sức túm một ngón tay cô, như sợ cô sẽ bỏ mặc mình.
Gia Hàng đành phải ngồi xổm xuống.
Ông Trác Minh như đang cầm vật báu, cả người căng cứng lên, không dám nhúc nhích.
- Đại thủ trưởng, ngài thả lỏng, thả lỏng đi, Phàm Phàm đâu có yếu ớt như vậy, phải không nào?
Đại thủ trưởng? Mắt cũng co giật luôn rồi.
Bàn tay be bé của Tiểu Phàm Phàm sờ cằm ông Trác Minh, keo kiệt ban cho một nụ cười.
- Có phải nó đang cười với ta không? – Môi ông run lên vì kích động, đâu có giống một vị chỉ huy hô phong hoán vũ trên chiến trường, hoàn toàn là một người ông hiền từ chiều cháu hết mức không theo nguyên tắc nào hết.
- Lúc nó khóc thì không như thế này đâu. – Gia Hàng nháy mắt tinh nghịch.
- Ta cứ ngỡ nhà họ Trác không có được phúc phận này chứ… – Ông Trác Minh buột miệng cảm thán, cảm thấy không thỏa đáng bèn nghiêm mặt lại. – Âu Xán nói gần đây con đang thi?
Gia Hàng cười ha ha:
- Muốn tới Harvard học.
- Con còn trẻ thế này, nên có chút chí hướng. Nhưng vì vụ Đạt La Lai Ma mà quan hệ hai nước Mỹ-Trung gần đây khá căng thẳng, người nhà của tướng lĩnh cấp tướng trở lên thông thường không được xuất ngoại. Chi bằng tìm một trường đại học trong nước mà học. Bây giờ Phàm Phàm hãy còn nhỏ, không nên xa mẹ quá lâu.
- Chuyện này để nói sau đi ạ! À, bố bế Phàm Phàm cho chắc nhé, con đi nghe điện thoại. – Nghe tiếng điện thoại reo trong túi xách, Gia Hàng vội rụt ngón tay về.
Tiểu Phàm Phàm không phản đối, nhưng phải nhìn thấy Gia Hàng, cô vừa đi khuất là cu cậu gào toáng lên, chân giãy đành đạch như làm xiếc. Ông Trác Minh hoảng lên, căn bản không bế nổi, đành phải gọi to:
- Thiệu Hoa, Thiệu Hoa!
Trác Thiệu Hoa bước vào bế Phàm Phàm:
- Phàm Phàm, con dọa ông nội sợ rồi.
- Làm gì có chuyện đó. – Ông Trác Minh có hiểm cảnh nào là chưa từng đối diện, từ trước tới nay chưa từng bị ai dọa, khuôn mặt phong sương thoáng lúng túng.
- Tuổi tuy nhỏ, nhưng rất có tinh thần trách nhiệm. – Hình như ông đang đánh giá Gia Hàng.
Trác Thiệu Hoa thơm Phàm Phàm, cười! Bố rất ít khi khen người khác.
- Thủ trưởng. – Gia Hàng hoảng hốt chạy vào. – Em phải tới bệnh viện, anh rể bị tai nạn giao thông.
- Anh đưa em đi. – Trác Thiệu Hoa lập tức nói.
- Không cần đâu, Phàm Phàm không thấy em, lại không thấy anh nữa thì không biết sẽ quấy đến mức nào. Em tự bắt xe đi.
- Để tôi đưa Hàng Hàng đi! – Nghe tiếng kêu, ông Án Nam Phi bước vào.
Trác Thiệu Hoa trầm ngâm:
- Được, phiền dượng vậy. Gia Hàng, em đừng lo lắng, anh đưa Phàm Phàm về nhà rồi sẽ tới ngay.
Lúc này Gia Hàng không còn tâm trí nghĩ tới chuyện gì khác, vội gật bừa.
- Đó là anh rể của con? – Trước cửa phòng cấp cứu, ông Án Nam Phi hỏi câu này hai lần liên tiếp.
Gia Hàng nói không nên lời, chỉ có thể gật đầu. Dáng vẻ của Lạc Gia Lương quá đáng sợ, tóc và mặt bê bết máu, mắt trợn lên một cách khó nhọc, chiếc áo lông màu xác rách toạc, quần lấm lem bùn tuyết.
Cũng may, người vẫn đang đứng, tuy cái lưng gù hơn lúc thường rất nhiều. Nhìn nghiêng thì sắp thành cái cung rồi.
Gia Hàng chạy vào phòng cấp cứu, bác sĩ đang bôi thuốc cho Lạc Gia Lương.
- Anh rể! – Đến lúc này, thần kinh căng thẳng của Gia Hàng mới từ từ hồi phục lại.
- Hàng Hàng! – Lạc Gia Lương nhúc nhích da mặt, muốn cười một chút nhưng lại đau méo xệch cả mồm, trông hệt như thằng gù Nhà thờ Đức Bà. – Em