Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342121
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2121 lượt.
ng, không được nói linh tinh.
Thủ trưởng mặc một chiếc áo khoác màu nâu dài tới gối, quần màu tàn, cổ quàng chiếc khăn đen trắng lần trước.
Ai da, người ta ba phần dung mạo, bảy phần trang điểm, thủ trưởng vốn đã bảy phần dung mạo, phen này rõ là công tử dịu dàng như ngọc mà.
Không đúng, câu này nữ tính quá, thủ trưởng phải là tuấn tú hơn người, lạnh lùng phi phàm.
Cô đúng là tấm gương đạo đức sáng ngời, mãi ngắm người ta, còn mình thì để cổ trần đứng trong gió lạnh, xoa tay cho ấm.
Xe ra khỏi nhà xe, cô vẫy tay với Phàm Phàm, mở cửa bước lên xe.
Giây phút chiếc xe chạy ra khỏi sân, Tiểu Phàm Phàm ra khỏi tầm mắt, tâm trạng bỗng tệ hẳn đi.
- Hôm trước đã bàn xong hợp đồng rồi, hôm nay chỉ ký thôi. – Cô ý nhị nói cho anh biết, anh đi theo là thừa.
- Em có nghe nói về cuộc chiến trang mạng giữa giữa 360 và QQ[3'> không?
[3'> Một công ty mạng nổi tiếng của Trung Quốc, chuyên cung cấp các dịch vụ chat trực tuyến.
Sáng nay anh vội vàng đi tới Bộ Công nghệ Thông tin, chuyện này càng ngày càng ác liệt, đã kinh động đến cấp trên.
Cô nhướn mày như không có chuyện gì:
- Giang hồ chỉ có một, ai mà chẳng muốn là võ lâm minh chủ?
QQ thành lập hơn mười năm, vươn tay tới từng ngóc ngách nhỏ trên mạng, nó đã không chỉ đơn thuần là một công cụ chat, mà giờ đã nhúng tay vào cả trò chơi, không gian, truyền hình, phương thức truy cập, phần mềm diệt virus v.v…, nhanh chóng chiếm lĩnh giang hồ. Yahoo 360 là kẻ đến sau, đóng vai trò như một đại hiệp, giúp người sử dụng miễn phí bảo vệ máy tính, xử lý thư rác, quét dọn trojan, dần dần chiếm được lòng tin của người dùng, nhưng đó không phải là mục tiêu cuối cùng của họ.
Binh không muốn làm tướng không phải là binh sĩ tốt. Vì thế, giang hồ lại nổi cơn mưa máu gió tanh.
360 và QQ không thể dùng chung, bạn chỉ có thể chọn một trong hai, nhưng quá nhiều người dùng đã ỷ lại cực lớn vào hai thứ đó, thiếu một trong hai là không thể.
Bây giờ hai công ty bắt đầu đẩy mạnh hoạt động tiêu thụ, dường như bỏ bên nào cũng được.
Đau khổ nhất là người tiêu dùng, máy tính đình công.
- Chẳng lẽ cứ thế tọa sơn quan hổ đấu? – Anh bị cô chọc cười. Thực ra chuyện này vốn chẳng liên quan đến anh, nhưng phía Bộ sợ trong trận đại chiến này, sẽ có kẻ rắp tâm ngư ông đắc lợi. Cấp trên đã lệnh cho Bộ Công nghệ Thông tin và Bộ Công an ra mặt giải quyết.
- Em ghét kiểu hành vi lưu manh này của họ, người dùng có quyền tự lựa chọn, nếu anh tốt thật sự, họ sẽ chọn anh, đằng này anh lại muốn dắt mũi người ta, quá ư ngang ngạnh. Đâu phải là quan hổ, mà là xem họ giở trò khỉ thì có. Có điều cạnh tranh cũng tốt, như thế giang hồ mới đông vui. Nhà nước sẽ không ngồi yên mặc kệ đâu, chắc chắn một miếng bánh to chia là n miếng bánh nhỏ, như thế cũng cảnh cáo các đại hiệp sau này, đừng có ôm mộng làm minh chủ, hãy chấp nhận thế chân vạc của hiện tại đi. Nếu muốn làm minh chủ, trừ khi phải mạnh tới mức không ai vượt qua được. Trường Giang sóng sau xô sóng trước, có khả năng đó không? Phần mềm trâu bò như vậy, mà lúc nào cũng đính chính sửa chữa với cả vá lỗi còn gì.
Bàn tay nắm vô lăng không kìm chế được siết mạnh, nếu không sẽ không thể kìm chế những cảm xúc đang sục sôi trong lòng.
Phân tích của cô về thế giới mạng sắc sảo và độc đáo đến vậy, anh thừa nhận anh thích cách nói chuyện như thế này. Từ trước tới nay, dù trong lòng có khúc mắc gì, hoặc là anh im lặng, còn nếu nói ra thì đã là kết luận cuối cùng. Anh rất ít khi nói về công việc của mình, nhưng trước mặt cô lại buột miệng như vậy. Mà cách nhìn nhận của cô hoàn toàn giống anh, chỉ có điều có lẽ anh sẽ nói một cách hoàn toàn nghiêm túc, còn cô, trong tiếng cười nói, kiếm vung như cầu vồng.
Anh nín thở, lắng nghe tiếng trái tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Hình như, anh đã phát hiện ra một viên ngọc chưa được mài dũa.
- Anh đợi em hay là đi chỗ khác?
Tới cửa công ty Trì Sánh, Gia Hàng hỏi Trác Thiệu Hoa. Cô hỏi như vậy là vô cùng chu đáo, thiếu tướng quân đội cũng như cây tùng cây bách, hiên ngang khí phách, còn thương nhân ít nhiều gì đều sặc mùi con buôn, cô sợ anh bị nhiễm bẩn.
Trác Thiệu Hoa kéo phanh tay, mở cửa xe. Anh ngước nhìn tấm biển hiệu bắt mắt của công ty Trì Sánh, rồi lại đưa mắt nhìn những tòa nhà xung quanh. Khu vực này không thuộc diện nhất nhì trong giới công nghệ Bắc Kinh, nhưng cũng được coi là rất tốt.
Anh bước lên thềm.
- Anh muốn đi lên thật sao? – Gia Hàng đuổi theo sau.
- Nếu không anh đến làm gì? – Anh hỏi ngược lại.
Không phải để áp giải tiền sao?
- Vậy… vậy anh lên đó em phải giới thiệu anh như thế nào?
Gia Hàng cuống lên, khí chất này hình tượng này, nói là tài xế taxi hay người giao hàng, ai mà thèm tin.
- Em muốn giới thiệu thế nào thì giới thiệu, anh hơn em mười tuổi, bảo là chú em cũng được. – Anh mặc kệ cô, khẽ gật đầu với cô nhân viên lễ tân rồi đi về phía thang máy.
Hàng mi đen nhánh của Gia Hàng chớp chớp mấy cái, trợn mắt nhìn theo bóng anh, chú? Hừm, xem phim Hàn Quốc nhiều quá rồi, sao lại không nói là anh nhỉ?