Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342130

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2130 lượt.

tỏ.
- Em tự gọi xe về. – Cô xoay người, định lấy túi xách trên xe.
- Lát nữa trả tiền xe cho anh. – Trác Thiệu Hoa mở cánh cửa xe bên ghế phụ.
Gia Hàng sờ sờ chiếc mũi đỏ ửng vì lạnh, không nói gì, ngoan ngoãn lên xe.
Nhà Gia Doanh không xa tiệm ăn, chỉ cách nửa tiếng chạy xe. Dọc đường phải đi qua một khu vực kinh doanh đông đúc, đúng là đô thành, đêm khuya mà người vẫn như nêm.
Xe chạy rất chậm. Gia Hàng nhìn thấy một chiếc đồng hồ trên tấm biển quảng cáo cỡ lớn của một siêu thị. Chiếc đồng hồ đó rất đặc biệt, chính giữa mặt đồng hồ, nơi quỹ đạo hình vuông be bé nổi lên một vầng trăng tròn. Quảng cáo viết: Nghiêng tay ngắm trăng sao biến ảo – Lãng mạn nhất là tự nhiên – Thú vị nhất là ánh trăng – Đồng hồ nguyệt tướng Blancpain[4'>.
[4'> Hãng đồng hồ cao cấp nổi tiếng của Thụy Sĩ, được thành lập từ năm 1735.
- Đồng hồ nguyệt tướng[5'> là gì nhỉ? – Cô tự lẩm bẩm.
[5'> Là loại đồng hồ trên đó có thể hiện sự thay đổi của Mặt Trăng trong một tháng, từ tròn sang khuyết.
- Nguyệt tướng lâu đời, là cách thể hiện thời gian lãng mạn nhất, mang nhiều ý nghĩa tượng trưng nhất của những nhà quan sát thiên văn. Những nhà sản xuất đồng hồ đưa quy luật vận động khuyết tròn của mặt trăng vào trong đồng hồ, gọi là đồng hồ nguyệt tướng. Cái đồng hồ đó đẹp à?
Trác Thiệu Hoa liếc một cái.
Gia Hàng không đáp, ôm chặt cái túi xách.
Trác Thiệu Hoa không nhịn được cười:
- Đấy là đồng hồ nữ.
Một bầy quạ đen quang quác bay trên bầu trời.
Xe cách nhà Gia Doanh nửa chặng, Gia Hàng đã ầm ĩ đòi xuống. Nếu để chị hai và anh rể bắt gặp, chỉ sợ một câu “thủ trưởng” cũng không đủ để giới thiệu.
Trác Thiệu Hoa không khăng khăng nữa, khu vực này coi như là khu thành cũ, rất đông cư dân, an ninh có lẽ rất tốt.
Gia Hàng xách túi đi được vài bước, ngoái lại thấy xe của thủ trưởng vẫn đang dừng ở đó thì vội vàng quay hẳn người lại:
- Anh mau về đi, Tiểu Phàm Phàm đang ở nhà đấy!
- Được! – Trác Thiệu Hoa chớp mắt, không nổ máy.
Anh không đi, Gia Hàng cũng không tiện đi. Một người ngồi trong xe, một người đứng trên đường, ánh mắt bối rối nhìn nhau.
Tay Trác Thiệu Hoa đập hai cái trên vô lăng, như thể cực kỳ khó khăn, cuối cùng cũng nổ máy:
- Vậy anh đi đây, tạm biệt!
- Tạm biệt!
Cái tay xách túi của cô tê cóng rồi.
- Gia Hàng… – Anh mở cửa xe, ngập ngừng.
Cô nhoài người qua.
Ánh đèn đường rọi sáng mặt đất, thực ra chẳng sáng cho lắm. Rõ ràng cô nhìn thấy một tia cô đơn trong mắt thủ trưởng, nhìn kỹ lại thì lại là vẻ thong dong tự tại luôn không thay đổi.
- Không có gì, em cũng về đi!
Khẽ cười bình thản.
Cô ngẩn ra, vẻ mặt ấy của thủ trưởng hình như không phải là muốn nói câu này.
Chiếc xe xa dần, cô phà ra một luồng hơi trắng, dậm dậm chân, bước vào cổng tiểu khu.
Tử Nhiên ra mở cửa.
- Chị hai có nhà không? – Cô khẽ hỏi.
- Hàng Hàng về rồi à! Em gọi thử máy chị em xem, anh gọi mấy lần mà không ai nghe máy! – Lạc Gia Lương bước từ ban công vào, vẻ mặt lo lắng.
Gia Hàng thầm thở dài, rút điện thoại ra, phát hiện có một tin nhắn.
Cô trợn tròn mắt, là tin nhắn của thủ trưởng:
“Gia Hàng, từ thứ Hai đến thứ Sáu ở nhà chị em, thứ Bảy Chủ nhật về nhà đi! Phàm Phàm sẽ nhớ em, thím Đường và dì Lữ cũng mong em”.
Nhân duyên của cô tốt thế sao? Gia Hàng thấy lòng phơi phới.






Sắc cầm hòa hợp thêm mừng thêm vui (2)
Ông Án Nam Phi bưng một tách cà phê chồn đi lên phòng ban công .Vừa kề tách lên miệng, mùi hương đậm đà đặc trưng chỉ có ở cà phê chồn đã xộc lên mũi.
Thật lòng mà nói, ông không hẳn là thích loại cà phê chồn này cho lắm, nhưng bà Trác Dương thích.
Sương đêm giăng giăng, cỏ cây dưới lầu như được phủ một tầng tuyết mỏng, đất đông cứng lại. Mùa đông Bắc Kinh từ trước tới nay luôn không ỡm ờ, đã lạnh là lạnh tới tê tái.
Bốn phía của căn phòng ban công đều lắp cửa sổ kính sát đất, trong phòng hơi nóng, máy làm ẩm không khí mở 24/24, bên ngoài có giá rét đến mấy, trong nhà vẫn ấm áp như tiết trời tháng Ba.
Gia Doanh…
Ông run rẩy vuốt ve hai chữ ấy, thầm gọi trong lòng. Chị cũng đã bốn mươi mốt tuổi rồi, trong ảnh chị búi tóc sau gáy, không để tóc mái, mỉm cười dịu dàng, đôi mắt vẫn trong veo tinh tế, như dòng nước mát trong khe núi Tương Tây[1'>.
[1'> Một châu tự trị nằm ở phía Tây tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc.
Giờ chị là giám đốc bộ phận doanh nghiệp của ngân hàng, áp lực công việc rất lớn.
Trong mấy bức ảnh, chị đều nở nụ cười bình thản, như núi thẫm, như nước lặng, không nhìn rõ sự thật.
Ông không bảo bạn mình điều tra về gia đình chị, ông không dám biết chị có được hạnh phúc hay không. Bất luận kết quả như thế nào, trong lòng ông đều không cảm thấy dễ chịu.
Trước giờ luôn không biết, chị và ông lại gần nhau như vậy. Có lẽ cũng đã từng có lần đi lướt qua nhau, nhưng ông đều không nhìn thấy chị.
Đã hai mươi ba năm họ không gặp nhau.
Lần đầu nhìn thấy chị là khi chị mười tám tuổi, nét thanh tú khiến ông chấn động, chị có khuôn mặt trái xoan