Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342154

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2154 lượt.

chừng, kết quả lại thành ra thế này.
- Ngon lắm, đúng lúc anh đang khát, bây giờ ăn cái này là dễ chịu nhất đấy. – Lạc Gia Lương động viên.
Gia Doanh lặng lẽ ăn món canh gạo âm ấm, gạo còn chưa nhừ, chị nhai một lúc rồi mới nuốt. Ngẩng đầu nhìn Gia Hàng, đôi má trắng ửng hồng, con ngươi tinh nhanh, lòng chị ngổn ngang trăm mối.
Nụ cười vô lo và vô nghĩ ấy, dù chị có phải đánh cược tất cả, cũng quyết giữ lại cho Gia Hàng.
- Hàng Hàng, lần trước em nói muốn đến ở cùng với bạn, cô bạn ấy tên là gì?
Gia Hàng ngẩn ra, chớp chớp mắt:
- Là Tiểu Ngải ạ!
- Chỗ cô ấy có tiện ở hai người không?
- Tiện ạ.
- Vậy em dọn qua đó đi!
Gia Hàng ngẩn tò te. Tiểu Ngải có bạn trai rồi, cô vốn là định thuê nhà. Mấy hôm nay ở nhà chị hai rất thoải mái, suy nghĩ này đã hoàn toàn tan biến.
Lạc Gia Lương cuống lên:
- Hàng Hàng ở đây không phải rất tốt hay sao, sao lại phải dọn đi?
- Dọn ra ngoài có thể tập trung học hành, ở đây suốt ngày đùa bỡn với Tử Nhiên, sẽ ảnh hưởng tới Hàng Hàng. Cách nhà mình không xa, muốn đi thăm cũng tiện.
Trong nhà, tiếng nói của Gia Doanh rất có trọng lượng, không ai có thể phản bác.
Gia Hàng gục đầu ủ rũ, phi vội ra máy tính mở QQ của Ninh Mông lên:
- Người đẹp, có muốn có người ở cùng không?
- Nếu là Kiệt Luân huynh[4'> hoặc Chu sư huynh thì ta đây sẽ xem xét! – Ninh Mông chảy nước dãi.
[4'> Chỉ Châu Kiệt Luân, ca sĩ nổi tiếng của Đài Loan.
- Xì. Nói cho mà biết, không muốn cũng phải nghe theo.
- Tại sao một đại mỹ nữ yêu kiều như ta đây lại phải cúi mình trước một con heo hả?
- Cái đồ chua loét nhà ngươi có người thèm là đã ngoác miệng ra cười thầm rồi!
- Gì, muốn cưỡng bức hả?
- Hoàn toàn chính xác, ranh con, hãy đợi đấy!
Thứ Sáu, Ninh Mông lái xe tới đón Gia Hàng.
Chiếc xe QQ nhỏ màu xanh nõn chuối, bên trông chất đầy thú bông, trông hơi trẻ con, nhưng cũng coi như thuộc tầng lớp có xe riêng, con nhóc này sống cũng khá đấy chứ.
Gia Doanh đặc biệt xin nghỉ làm để về chào hỏi Ninh Mông. Chị đã từng tới ký túc xá của Gia Hàng, quen với hai bảo bối còn lại. Hôm nay Ninh Mông mặc đồ công sở, dáng vẻ rất nhanh nhẹn, thành thục, chín chắn hơn Tiểu Ngải, chị thấy yên tâm. Chị dặn Gia Hàng phải trả một nửa tiền thuê nhà, không được lợi dụng bạn bè.
Ninh Mông nở một nụ cười bí hiểm:
- Chị hai, chị yên tâm, nó muốn lợi dụng cũng không được. – Một bộ móng vuốt bỗng phi thẳng tới trước mặt Gia Hàng. – Lên xe!
Gia Doanh mím môi cười nhàn nhạt.
Mái nhà vốn bình lặng của chị giờ đây đã nổi chút sóng gió, chị không muốn Gia Hàng bị liên lụy. Chị hy vọng Gia Hàng có thể tĩnh tâm học hành, sang năm thi xong, sau đó ra nước ngoài. Tới lúc đó, cho dù là mưa giông chớp giật, chị cũng không sợ.
Phòng trọ ở tầng mười, khu chung cư này vẫn còn mới, thang máy rất sạch sẽ, Gia Hàng thấy thích ngay.
Ninh Mông mở cửa, một cái đầu thò ra từ gian phòng bên trái, đôi mắt lạnh lùng dán chặt vào người Gia Hàng:
- Cô ta đây hả?
Câu này là hỏi Ninh Mông.
Ninh Mông nhích sang một bên, đẩy Gia Hàng lên phía trước:
- Hài lòng chưa!
- Tôi thì không vấn đề, nhưng tôi có hai yêu cầu. Một, tôi thích yên tĩnh, yên tĩnh tuyệt đối. Hai, không được dắt đàn ông về.
Nói xong, mặt lạnh rụt đầu về, đóng cửa lại, rất khẽ, không phải là sập mạnh.
- Biến thái!
Ninh Mông le lưỡi với cánh cửa, quay lại dùng khẩu hình nói với Gia Hàng.
Gia Hàng khá hiểu biết về thị trường nhà trọ ở Bắc Kinh, căn hộ tốt như thế này, khi Ninh Mông nói ra giá đó, cô đã đoán là sẽ ở cùng với người khác.
Cô là người hòa đồng, không có gì phải lo lắng.
Đẩy cửa căn phòng bên canh, Gia Hàng sững người. Trong phòng có bàn có ghế, kề sát một cái ban công nhỏ xíu. Trên ban công có xây một hồ nước, cạnh đó đặt một nồi lẩu nhỏ, căn phòng ấm cúng một cách dị thường này chỉ thiếu mỗi một chiếc giường.
Ninh Mông hùng hồn đón nhận sự chất vấn của cô:
- Mình nằm quen giường, nên mình mang giường đi rồi.
- Cậu không ở đây à?
- Mình mà ở đây cậu sẽ hoảng sợ, vì cậu nên mình dọn đi, nhường chỗ này cho cậu.
- Tại sao mình lại hoảng sợ?
Ninh Mông xoa đầu cô cười gian tà, chỉ ra bên ngoài:
- Tin tình báo trực tiếp, Chu sư huynh cũng thuê nhà ở tiểu khu này.
Thấy cô nàng như vậy, Gia Hàng không nhịn được mà lên giọng dạy đời:
- Ninh tiểu thư, hoa xinh phải bẻ liền tay, chớ để lâu ngày lại bẻ cành khô[5'>. Nếu mình và sư huynh muốn phát triển gian tình, hà tất gì phải đợi tới lúc chia tay?
[5'> Câu thơ trong bài Kim Lũ Y của Đỗ Thu Nương, dịch thơ: Khuyết danh.
- Hai tình ví phỏng mãi lâu dài[6'>, chẳng bận tâm một sớm một chiều. Hai người cảnh giới cao mà!
[6'> Câu thơ trong bài Thước Kiều Tiên của Tần Quán, bản dịch: Nguyễn Xuân Tảo.
- Cậu biến đi. – Gia Hàng trợn mắt. – Đưa mình đi mua giường, tiền cậu trả một nửa.
- Tại sao? – Ninh Mông nhảy dựng lên như con hổ cái.
- Trật tự! – Gia Hàng suỵt một tiếng, cẩn thận nhìn ra ngoài. – Mình đi rồi, cái giường đó để lại cho cậu, được chưa nào!
Ninh Mông ngẫm nghĩ, thấy cũng hợp lý:<


Polaroid