Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342156
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2156 lượt.
:
- Chết tiệt, sao lại chọn cái chỗ rách nát này?
- Không muốn ăn thì có thể về! – Gia Hàng hết sức thẳng thắn.
Ninh Mông run rẩy nép sau lưng Gia Hàng, lí nhí:
- Mình không ngồi cùng anh ta đâu.
- Anh ta làm gì mà dọa cậu đến mức này? – Gia Hàng kéo ghế cho Ninh Mông, để cô ngồi sát vào mình.
Ba người ngồi một góc, một mình Thành Công vẫn đứng một góc.
- Anh ta nói anh ta là bác sĩ khoa Phụ sản, mình cảm thấy mình như bị anh ta lột trần. – Ninh Mông nức nở.
Gia Hàng trợn mắt:
- Ai bảo hồi đại học cậu nhìn trộm nhiều giai đẹp như vậy, bây giờ bị quả báo đấy!
- Con Heo này… – Ninh Mông tức tối đá Gia Hàng dưới gầm bàn.
Cô cười cười né về phía Trác Thiệu Hoa. Trác Thiệu Hoa mặc cho cô nghiêng về phía mình, thong thả nói với Thành Công:
- Gia Hàng nói đồ ăn ở đây ngon.
- Lời cô ta nói cậu cũng tin? – Thành Công ôm cục u trên đầu, chỉ thiếu nước đập bàn căm phẫn.
- Tôi không nên tin sao? – Trác Thiệu Hoa hỏi.
Thành Công á khẩu. Sắc không mê hoặc người, người tự mê.
Bốn vị khách quý giá lâm khiến ông chủ hoang mang vì đượu ưu ái, một hàng phục vụ lũ lượt mang bếp lẩu và bát đũa lên, nồi lẩu cũng mang ra vèo vèo, chẳng mấy chốc đã sôi sùng sục.
Ninh Mông muốn tìm thứ gì thật nóng để ủ ấm trái tim bị tổn thương, vội vàng cầm đũa.
Thành Công bực bội không biết trút vào đâu, bèn đổ hết lên đầu nồi canh sôi lục bục, gắp toàn thịt vịt.
Trác Thiệu Hoa vẫy tay ra hiệu cho ông chủ mang lên một cốc nước nóng. Anh cầm đũa của mình và của Gia Hàng lên, dội qua nước nóng, rồi lại lau bằng khăn ướt, sau đó mới đưa lại cho Gia Hàng.
Ninh Mông và Thành Công đưa mắt nhìn nhau, rồi nhìn đũa trong tay mình, miếng thịt trong mồm không biết là nên nuốt xuống hay nên nhổ ra.
- Ăn tỏi không? – Hộp gia vị ở cạnh tay anh.
- Không, miệng sẽ có mùi. – Gia Hàng lắc đầu.
Thành Công anh dũng nuốt miếng thịt xuống:
- Có mùi thì đã sao, cả hai cùng ăn là được, ai còn chê ai nữa.
Lông mày Gia Hàng xoăn tít lại, lưu manh đúng là lưu manh, nói câu nào cũng thô bỉ ác liệt.
- Cô Ninh và Gia Hàng là bạn đại học? – Trác Thiệu Hoa lên tiếng đúng lúc, đẩy một đĩa tương ớt đến trước mặt Thành Công, cười cười với anh ta.
- Vâng! – Ninh Mông gật đầu.
Thành Công thầm mắng cho nhỏ ngốc.
- Đại học nào? – Trác Thiệu Hoa lịch sự vớt một muỗng đồ ăn cho vào bát Ninh Mông.
- Bọn tôi đều học khoa Máy tính của Bắc Hàng[4'>.
[4'> Tên viết tắt của Đại học Hàng không Vũ trụ Bắc Kinh.
- Khoa Máy tính Bắc Hàng đứng nhất nhì cả nước, cô Ninh đây rất xuất sắc.
Xí, Thành Công bĩu môi, thế chẳng phải là khen con Heo kia xuất sắc trá hình sao? Anh ta chẳng nhìn ra con Heo kia có chỗ nào xuất sắc cả.
- Gia Hàng, cô đừng nói lẩu ở đây rất ngon. – Lòng Thành Công nảy lên một cái.
Gia Hàng đắc ý:
- Tuy phải đi hơi xa, nhưng xứng đáng mà, đúng không?
- Ừ, cực kỳ xứng đáng. Cô có biết ăn lẩu này gợi cho tôi nhớ tới điều gì không? – Thành Công nhếch môi, để lộ ra hàm răng trắng bóng.
- Điều gì? – Gia Hàng và Ninh Mông đều tò mò nhìn anh ta.
Thành Công gõ đôi đũa lên cạnh nói, chỉ vào thức ăn trong nồi lẩu sôi lục bục:
- Lúc mổ, phanh ruột gan ra, nào lòng nào dạ, cũng chẳng khác gì thế này.
Ninh Mông vội đưa tay bịt mồm.
Gia Hàng nheo mắt lại.
Trác Thiệu Hoa mặt không biến sắc.
- Sao thế, ăn đi thôi! – Thành Công nhiệt tình mời mọc. – Lâu lắm rồi tôi không được ăn thứ gì hợp khẩu vị như thế này. Có lúc làm phẫu thuật đúng vào giờ ăn trưa, cơm hộp chuyển vào phòng mổ, tôi mở hộp cơm rồi nhìn khoang bụng đang phanh ra của bệnh nhân, thầm nghĩ nếu đó là nồi lẩu thì tốt biết mấy.
Ninh Mông hoảng hốt chạy vọt ra ngoài như một chú thỏ.
Gia Hàng hầm hè lườm Thành Công rồi đuổi theo.
- Chuyện này chẳng có gì hay ho.
Trác Thiệu Hoa ngắm nghía cái bát sứ thô kệch trước mặt, miệng bát đã mẻ vài chỗ, anh cẩn thận tránh đi để khỏi bị cứa vào miệng.
- Nhưng hiệu quả rất rõ rệt. – Thành Công hào hứng ăn.
Trác Thiệu Hoa cười:
- Lâu nay tôi không biết thì ra cậu lại thù dai như thế.
- Vậy phải xem đối tượng là ai.
- Chỉ với Gia Hàng thôi? – Trác Thiệu Hoa hỏi.
Thành Công ngẩn ra, lập tức mỉm cười:
- Hôm nay người tôi trả thù là bạn của Gia Hàng, cậu xem cô ta làm ra vẻ như bị tôi cưỡng bức vậy. Làm bác sĩ phụ sản vô sỉ đến thế sao?
- Ồ! – Giọng Trác Thiệu Hoa dài thườn thượt.
Bữa cơm này, có lẽ chỉ có mình Thành Công ăn no.
Ninh Mông coi như quá sợ bọn họ, chẳng chút thương xót vứt lại Gia Hàng, co cẳng chạy biến.
- Cậu ăn nhiều quá, đi bộ cho tiêu. – Trác Thiệu Hoa vừa đẩy Gia Hàng lên xe vừa chặn Thành Công đang định trèo vào.
Thành Công ngẩn người, anh ta là người Bắc Kinh, nhưng con đường này anh ta cũng ú ớ, không biết là ở xó nào của thành phố nữa.
Gia Hàng lè lưỡi với anh ta, cười trên nỗi đau khổ của người khác.
Chiếc xe việt dã màu đen phóng vút đi.
Thành Công trầm mặc, hôm nay anh ta đã đắc tội gì với Thiệu Hoa?
Rất trùng hợp, thang máy dừng ở tầng một. Gia Hàng nhìn con số nào đó trên màn hình, thở h