Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342155

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2155 lượt.

yển mục tiêu.
Bỗng cô ta trợn tròn mắt, sửng sốt đưa tay bịt miệng.
Trác Thiệu Hoa đưa tay làm lược, dịu dàng sửa sang lại mái tóc rối bù của Gia Hàng, vuốt cho thẳng:
- Mới ngủ dậy à?
Gia Hàng mất tự nhiên tránh sang một bên:
- Giường mới rất dễ chịu.
- Chưa ăn sáng phải không?
Cô âm thầm thừa nhận.
Cài áo cho Tiểu Phàm Phàm xong, Trác Thiệu Hoa khoác áo gió vào:
- Vậy chúng ta đi ăn sáng trước rồi về nhà. Dì Lữ sáng sớm ra đã đi chợ rồi.
Đúng rồi, thứ bảy, chủ nhật phải tới căn nhà ở quân khu, cô nhớ thủ trưởng đã nói vậy.
Cô bế Phàm Phàm, Trác Thiệu Hoa đỡ cả hai người, ra khỏi phòng tiêm phòng.
Ra đến bên ngoài, Trác Thiệu Hoa kéo mũ xuống cho Phàm Phàm. Cu cậu ngọ nguậy đầu, hấm hứ mãi không thôi. Kéo mũ ra cậu mới cười tít mắt. Hóa ra cu cậu muốn nhìn Gia Hàng.
Trác Thiệu Hoa lẳng lặng nhìn Gia Hàng và Phàm Phàm nô đùa, bỗng cảm thấy trái tim mình đang đung đưa trong gió.
Nhìn thấy Gia Hàng, cậu lính cần vụ nhảy xuống mở cửa xe cho cô. Đã quen rồi, cậu ta mím môi cười.
Gia Hàng cố tình kéo mũ của Phàm Phàm xuống. Tiểu Phàm Phàm ưỡn bụng kêu mãi. Đợi cu cậu kêu khan cả tiếng, cô mới kéo ra. Hai người cùng cười khanh khách.
Trác Thiệu Hoa gặp người quen, là hai vợ chồng trạc năm mươi tuổi trông rất có khí chất.
Anh lính cần vụ nhìn Gia Hàng qua kính chiếu hậu, mày nhíu lại, mím chặt môi thông cảm.
- Đi thôi! – Trác Thiệu Hoa ngồi vào ghế phụ lái, nở nụ cười với hai người ngồi sau.
- Người nhà anh à? – Gia Hàng không để ý hỏi.
- Ừ. – Trác Thiệu Hoa đưa tay sờ mũi, không nói gì thêm.
Anh đã từng gọi hai người họ là bố mẹ, hôm nay gặp nhau ngoài bệnh viện, anh tiến lên chào hỏi, hai ông bà già chữ nghĩa đầy đầu này lớn tiếng quở trách anh, cuối cùng đuổi anh cút đi.
Anh cung kính tiễn họ đi một đoạn rồi mới thu tầm mắt lại.
Anh không có gì phải biện bạch, tất cả mọi bất ngờ, tự nhiên hay vô lý, hết thảy anh đều chấp nhận.
Tiểu Phàm Phàm sung sướng cười khanh khách.
Anh ngoái đầu lại, anh giờ đây đã được bù đắp.






Phút giây này tình cờ gặp gỡ (2)
Phía trước có đèn đỏ, chiếc xe dừng lại
Gia Hàng lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa xe, mấy người công nhân đang xúm xít quanh cây đèn trụ cỡ đại trước một cửa hàng, thay lên những bóng đèn hình bông tuyết.
Cô thoáng bần thần, rồi lại nhìn ra phía xa. Các cửa tiệm khác thì ra cũng đều có sự thay đổi, nơi thì đặt cây thông Noel trước cửa, nơi thì dán hình ông già Noel râu tóc bạc phơ trên cửa sổ.
- Hôm nay mùng mấy? – Cô hỏi Trác Thiệu Hoa.
- Thím Đường nói sữa của Phàm Phàm sắp hết rồi, bảo anh đi mua thêm. Mình cùng đi!
Trác Thiệu Hoa cười hiền như Bụt, trông thật sự như chỉ là tiện thể, không phải cố tình.
- Phàm Phàm thì sao?
- Đằng sau quay.
Băng ghế phía sau đã gập xuống, một chiếc xe đẩy màu xanh da trời đã yên ổn vào vị trí.
- A, anh chu đáo thật đấy. – Gia Hàng bị sự tinh tế của thủ trưởng làm cho cảm động.
- Có Phàm Phàm rồi, anh không thể không suy nghĩ thêm một chút.
Bên dưới xe đẩy còn có bỉm và túi xách, trong xe trải một tấm thảm nhung dày, bên trên phủ một tấm chăn mỏng mềm mại ấm áp. Phàm Phàm tỏ ra rất quen thuộc với chiếc xe, cho cu cậu vào trong nằm rồi đắp chăn lên, cậu ta sung sướng kêu mãi không ngừng, tay chân ngọ nguậy.
- Mệt chết đi được. – Tiểu Phàm Phàm rất nặng, bế một lúc, tay Gia Hàng mỏi rã rời.
- Thế này là được rồi. – Trác Thiệu Hoa cười khẽ, đẩy chiếc xe đi vào siêu thị, Gia Hàng tung tăng đi đằng sau, vẻ mặt cả hai đều thoải mái và nhàn nhã, trông như một gia đình hạnh phúc.
Khu thực phẩm nằm ở tầng hầm của siêu thị, Gia Hàng ăn một bát mì thịt bò, thủ tướng uống cà phê, Tiểu Phàm Phàm tu một bình sữa, lúc thanh toán, cậu nhóc ngáp một cái, miệng chóp chép, sung sướng chìm vào giấc ngủ.
- Ừm… lúc mười tuổi anh thích chơi trò gì?
Đi suốt mấy tầng, hết xem quần áo lại xem trò chơi, Gia Hàng vẫn chưa quyết định được, đành hỏi ý kiến thủ trưởng.
- Khi đó anh phải đi học, không có cơ hội chơi. – Trác Thiệu Hoa liếc quầy điện tử. – Tử Nhiên là con trai của chị hai?
- Vâng, sinh nhật mười tuổi của nó, em ở khu tứ hợp viện kia, không ở cạnh nó cũng không mua quà cho nó, nó ghi nhớ trong lòng! – Gia Hàng không nhịn được kể khổ.
- Tặng nó một cái máy tính bảng, lên mạng rất tiện, vừa tra cứu được lại vừa xem phim được.
- Cái đó đắt lắm, chị hai sẽ mắng em chết mất.
- Không mất tiền, có người tặng.
Chiếc xe đẩy quay một vòng, bóng người cao ráo đi thẳng tới quầy Apple.
- Có chuyện tốt như vậy sao? – Gia Hàng thốt lên.
Anh ung dung nháy mắt với cô:
- Nói nhỏ một chút, nếu không người ta sẽ đến giành với mình đấy.
Cô cuống quýt gật đầu, vâng vâng dạ dạ đi theo thủ trưởng.
Máy tính bảng quả thật là được tặng, với điều kiện là phải mua một chiếc laptop Apple, loại máy mới nhất, tốc độ nhanh nhất, bộ nhớ lớn, kiểu dáng mỏng, giá năm con số. Đây là chương trình khuyến mãi nhân dịp Noel của cửa hàng. Trời ạ, chẳng phải là lấy