Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341658

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1658 lượt.

như thế!
Dạ Ly vuốt cằm, ra cái vẻ “trẻ con thật dễ dạy bảo”, tiếp tục nói: “Bản đại sư đây cũng có thể giúp cô dàn xếp với tên Trình mập kia, nhưng phải có điều kiện.”
Vi Vi ôm ngực không nói, ánh mắt dò xét đối phương. Cô thừa biết tên Dạ đốn mạt này sao có thể làm việc không công cho người khác được chứ?
Dạ Ly: “Cô đến cửa hàng thú cưng làm việc giúp tôi.”
Vi Vi thở hắt một hơi, vỗ vỗ trán, bất lực lên tiếng: “Cửa hàng đó chẳng lẽ còn thiếu người sao? Tại sao một ông chủ như anh lại luôn nghĩ đến tôi? Tôi đến đó để giúp anh thúc đẩy việc kinh doanh hay giúp anh trừ yêu diệt quỷ?”
Dạ Ly bĩu môi nói: “Nếu cô đến thì Nam Huyền cũng sẽ đến, chẳng phải lúc đó cửa hàng của tôi sẽ có thêm một chân lao động miễn phí nữa sao? Hô hô, trước khi nghĩ đến việc có thể thúc đẩy kinh doanh thì trước tiên đã có thể tăng thêm nhân công rồi, chậc chậc…” Dạ Ly nhìn trời, nghĩ đến một tương lai xán lạn mà thèm khát, một lát sau mới lại tủm tỉm cười, nói: “Nói ra mới nhớ, chẳng phải ban nãy Nam Huyền đã lần theo dấu vết đến khu nhà vệ sinh sao? Thế nào rồi? Cậu có thu hoạch được gì không?”
Nghe xong những lời này, tên “thú cưng” ngốc nghếch nãy giờ vẫn ngơ ngác không biết đang nghĩ gì bỗng nhiên giật mình, cụp mắt suy tư hồi lâu rồi lắc đầu nguầy nguậy. Dạ Ly thấy thế thì nhíu mày, trên khuôn mặt thoáng ẩn thoáng hiện một nét cười mờ nhạt.
“Ồ, xem ra đối phương có vẻ rất giảo hoạt. Ngay cả chiếc mũi linh nghiệm nhất trong tam giới của Tiêu đồ cũng đành bất lực.”
Bị khiêu khích, Nam Huyền ngẩng đầu, đôi mắt chợt sáng long lanh, điệu bộ như muốn nói gì đó xong lại thôi. Vi Vi thấy vậy thì tim đập thình thịch, nhưng cuối cùng Nam Huyền vẫn lắc đầu, nói: “Không có, tôi không thể tìm ra nó.”
Vi Vi nghe Nam Huyền nói vậy thì im lặng nhìn thẳng vào Dạ Ly đang đứng đối diện, tâm tư như mặt nước hồ phẳng lặng.
Haizz! Nam Huyền ngốc nghếch, quả thực là anh không hề biết nói dối! Đôi tai ửng hồng xinh xắn và đôi mắt dáo dác bất định kia đã hoàn toàn phản bội anh rồi. ╮(╯_╰)╭
Có… một con mèo… dơ bẩn…






Chiếc thang máy kinh hoàng
Hôm sau đi làm, không biết rốt cuộc Dạ Ly đã nói với Trình Tổng những gì mà ông ta trước nay vẫn nổi tiếng keo kiệt giờ không những không bắt Lục Vi phải đền bù thiệt hại cho cánh cửa kính bị vỡ, lại còn trưng vẻ mặt đồng cảm, bước đến an ủi cô: “Cô cứ yên tâm làm việc cho tốt, những gì đã thấy tối qua cô hãy quên hết đi.”
Sau khi Trình Tổng đi khỏi, Lục Vi liếc nhìn sang phía Dạ Ly, dò hỏi: “Rốt cuộc anh đã nói gì với ông ta vậy?”
“Ờ…” Dạ Ly sờ cằm, vờ như đang suy nghĩ. “Tôi chỉ kể cho ông ta nghe một câu chuyện liên qua đến công ty…”
“Dừng, dừng, dừng!” Sớm đã lĩnh hội đủ những câu chuyện ma tà quỷ quái của tên Dạ đại họa này, lại nhớ đến khuôn mặt tái mét của Trình Tổng ban nãy, Lục Vi lập tức ngăn anh ta lại. “Anh không cần nói nữa.”
“Các người đều giống nhau… giống nhau!” Không đợi Lục Vi nói hết câu, tên “thú cưng” ngốc nghếch đã vùng thoát khỏi bàn tay cô, vùi đầu cuộn tròn trong chăn, nhất định không chịu ra. Cho đến tận sáng nay, khi Vi Vi chuẩn bị đi làm, anh ta vẫn bó mình trong chăn không thèm quan tâm đến ai. Bất luận Lục Vi nói thế nào, co kéo thế nào, anh ta cũng nhất định không chịu thò đầu ra ngoài. Nhưng khi Lục Vi quay đi, anh ta lại như một con ốc sên từ từ thò đầu ra, đôi mắt dáo dác nhìn bốn phía thăm dò. Lúc Vi Vi quay lại nhìn, anh ta lại thụt vào trong chăn, cứ như vậy lặp đi lặp lại…
Sau khi nhớ lại tất cả những chuyện này, Vi Vi chỉ biết thở dài, im lặng không nói.
Dạ Ly thấy thế thì nghiêng đầu dò xét: “Sao? Sắc mặt kém như vậy, xem ra tối qua cô lại tâm sự cả đêm không ngủ hả?”
Vi Vi lườm anh ta một cái, nói: “Chuyện của tôi không cần anh phải bận tâm, việc anh nên quan tâm nhất lúc này là nhanh chóng tìm cách bắt cho bằng được con quái vật vứt tóc khắp nơi kia ra đây.”
“Yên tâm, yên tâm, tôi đã điều tra được đến tám, chín phần mười rồi. Mấy ngày nữa mọi chuyện tự nhiên sẽ minh bạch thôi.”
Nhưng qua mấy ngày nữa mà vẫn chưa bắt được kẻ chủ mưu trong câu chuyện quái quỷ về mớ tóc đen đó thì không biết còn xuất hiện những chuyện khủng khiếp gì nữa đây? Lục Vi nhát gan không thể chịu đựng được nữa, cuối cùng cô cũng quyết định đáp ứng yêu cầu của Dạ Ly, đến cửa hàng thú cưng làm việc không công. Nhưng với điều kiện là phải tháo sợi dây đỏ trên tay cô ra ngay lập tức!!
Khụ khụ, về nguyên nhân tại sao thì vẫn phải kể tiếp câu chuyện cách đây một ngày.
Một ngày trước, Lục Vi và Điền Hân ra ngoài tặng tạp chí cho khách hàng, hai người vừa đi vừa nói cười hi hi ha ha một hồi. Mọi chuyện đều diễn ra hết sức bình thường, cho đến khi… họ tình cờ gặp Quý Vân dưới tòa nhà thương vụ. Sau sự việc tự lừa mình dối người lần trước, Lục Vi đã cố ý né tránh Quý Vân. Tòa nhà thương vụ nói to không to, nói nhỏ cũng không nhỏ, chỉ cần bạn cố ý không quan tâm tới một ai đó thì rất có thể có một ngày, bạn và người ấy sẽ vô tình gặp nhau.
Bỗng nhiên gặp Quý Vân ở