Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341662

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1662 lượt.

nào một đòn tấn công chí mạng. Bên này, Lục Vi còn chưa nói hết những gì cần nói thì ở tòa nhà thương vụ bên kia đã nổi lên một trận xì xào mới.
Đương nhiên, với tư cách là người tiên phong, cô gái tóc xoăn kia vẫn còn khá mạnh mẽ, chỉ là lúc này cô ta có chút đờ đẫn than trách ông trời sao quá bất công mà thôi. Lục Vi chăm chú nhìn cô gái đang hóa đá trước mặt, chợt nhận ra hình như bầu không khí không được thoải mái cho lắm. Ách, cô lập tức lên tiếng hỏi Nam Huyền: “Đây là…”
Nam Huyền nghiêng đầu, thuận theo ánh mắt của Lục Vi nhìn sang phía cô gái tóc xoăn, tựa hồ đến lúc này anh ta cũng mới biết đến sự tồn tại của cô gái đó. Ngẩng mặt nhìn trời cố gắng nhớ lại, nhưng cuối cùng anh ta vẫn lắc đầu, đáp: “Không quen.”
Lục Vi nghe thấy rõ tiếng đổ vỡ phát ra từ bên trong cơ thể cô gái đó. Ho khan một tiếng, cô kéo tay Nam Huyền, cẩn thận nói: “Nào, chúng ta lên thôi! Tôi đã gọi KFC rồi, anh có muốn thử không, thử ăn khoai tây một lần xem thế nào nhé?”
“Không muốn!”
“Nếu bây giờ anh ăn khoai tây thì sẽ được tặng một con thú nhồi bông nữa.”
“Không… Thôi được, ăn một ít thôi đấy!”

Màn kịch khôi hài kết thúc, các cô gái hay buôn chuyện kia chậm rãi bò từ dưới đất lên, quay về nhà, tìm các mẹ. Tiếng chuyện trò của Lục Vi và Nam Huyền cũng dần dần biến mất trong đại sảnh tòa nhà thương vụ.
Xa xa, một chiếc xe hơi màu xanh ngọc chậm rãi kéo cửa kính lên, khởi động rồi quét bụi rời đi.






Con mèo dơ bẩn
Trên hành lang tầng mười của tòa nhà thương vụ, 19 giờ 5 phút tối.
Lục Vi rụt rè, thận trọng núp sau lưng tên “thú cưng” ngốc nghếch, mỗi lần nhích thêm một bước là trái tim cô lại đập loạn. Cảm giác như sắp đến ngày tận thế, cuối cùng Vi Vi không nhịn được nữa bèn lên tiếng: “Nam… Nam Huyền, hay là… chúng ta về nhà đi?” Quay đầu nhìn dãy hành lang sâu hun hút, Lục Vi nuốt nước miếng, lần thứ n + 1 cảm thấy hối hận vì đã gọi Nam Huyền đến công ty để điều tra.
Trước đó hơn mười phút, hai người họ còn đang bàn cãi kịch liệt về vấn đề Thần Long ăn khoai tây chiên có bị tiêu chảy hay không thì đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến một tiếng kêu thảm thiết. Lục Vi kinh hãi, bất giác đánh rơi chiếc dĩa trên tay. Ra khỏi văn phòng, tên “thú cưng” ngốc nghếch dẫn chủ nhân rẽ sang con đường phía đông, trước mặt là khu nhà vệ sinh.
Cổ nhân từng nói, nhà vệ sinh là nơi tối tăm, ẩm thấp nhất nên thường tập trung những thứ không được sạch sẽ, Lục Vi nghĩ vậy liền run rẩy túm chặt lấy tên “thú cưng” ngốc nghếch đang đứng trước mặt, nói: “Nam Huyền, tôi nói thật đấy, chúng ta đi về thôi!”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch nói: “Thế này thì sẽ không sao nữa,cô xuống dưới đợi tôi trước đi!”
_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách chờ đợi_ _ _ _ _
Vi Vi không dám đi xuống một mình, đành quay về văn phòng chờ đợi. Nhưng vừa bước đến trước cửa văn phòng, đầu cô lại như muốn nổ tung.
Cánh cửa kính lớn vốn được khóa chặt giờ lại mở toang. Trong phòng, đèn đuốc sáng trưng, dường như Lục Vi còn nghe rõ tiếng gõ bàn phím lách cách. Khóe miệng cô run rẩy, không lẽ… vị “nữ hiệp” mà Trình Tổng gặp phải lần trước không ở trong nhà vệ sinh mà đang có mặt trong văn phòng của cô hay sao?
“Không, không thể thế được! Có lẽ là ai đó trong công ty để quên đồ nên quay lại lấy chăng?” Vi Vi tự trấn an bản thân, bất giác sờ vào sợi dây đỏ trên tay, cảm thấy an tâm phần nào rồi mới cẩn trọng bước vào văn phòng. Sau đó, để an toàn, cô còn lấy chiếc ghế gần đó chèn vào cửa, đề phòng tình thế cấp bách có thể nhanh chóng chạy thoát ra ngoài.
Sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, Lục Vi hít một hơi thật sâu rồi từ từ bước đến phòng làm việc.
“Tiểu Hân Tử? Chị Tống? Là mọi người sao?”
Không có tiếng trả lời, ngay cả tiếng gõ bàn phím ban nãy cũng biến mất.
Vi Vi cắn chặt môi, vừa tiếp tục đi về phía trước vừa lẩm bẩm một mình: “Không sợ, không sợ, không có chuyện gì đâu! Huống chi…” Đến trước bàn làm việc của mình, Lục Vi đang lẩm bẩm bỗng nhiên im bặt…
Máy tính của cô đang mở, trên màn hình phát ra những tia sáng mờ ảo như vừa có người dùng nó. Trong phút chốc, ngay cả khi tất cả mạch máu trong cơ thể đều dồn lên não bộ, Lục Vi cũng không thể nói rõ được rốt cuộc cô đang sợ hãi hay hoảng loạn. Theo phản xạ, cô với lấy chiếc ô trong góc phòng, răng lợi va vào nhau lập cập: “Ai? Ra đây mau!!”
Là kẻ trộm? Hay là có kẻ điên rình mò? Hay là…
Không có tiếng đáp cũng không có bất kỳ thứ gì nhảy ra, trong văn phòng rộng lớn nhường này chỉ còn lại một vẻ yên tĩnh đến lạnh lẽo, cả người Vi Vi bất giác đổ mồ hôi. Nép vào một góc, cô đưa mắt nhìn khắp phòng, chỉ thấy cửa gian chứa đồ lộ ra một khe sáng mờ nhạt. Cô nhớ rất rõ lúc cô và Nam Huyền mở cửa văn phòng, đích thân cô đã kiểm tra kĩ lưỡng từng gian phòng và cẩn thận đóng hết cửa ra vào lẫn cửa sổ, nhưng lúc này, trong gian chứa đồ lại hắt ra một tia sáng mờ ảo, không lẽ… bên trong đó có người?
Vi Vi thở dốc một hơi, giơ cao chiếc ô ra trước mặt, từng bước từng bước tiếp cận gian chứa đồ.