The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341655

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1655 lượt.

g lời anh ta nói không khỏi khiến người ta nghi ngờ. Nửa giây sau, trong phòng làm việc truyền đến một tiếng hét kinh thiên động địa: “A a a…”
Nhìn màn hình chợt tối om, Dạ Ly đập tay xuống mặt bàn, trừng mắt nhìn Lục Vi. “Cô đã phá hỏng thành quả của tôi rồi! Chỉ một chút nữa thôi là tôi sẽ thắng!!”
Vi Vi thản nhiên ném phích cắm điện lên mặt bàn, vừa vỗ tay vừa nói: “Dạ tiên sinh, tôi buộc lòng phải nhắc nhở anh điều này, chúng ta đến công ty muộn như thế này không phải để chơi mà là để theo dõi.”
Lúc chiều ở nhà, họ đã bàn bạc kĩ lưỡng và đưa ra quyết định, để sớm tìm ra chân tướng sự việc, tối nay họ sẽ đến công ty một chuyến. Nam Huyền có nhiệm vụ tìm ra thủ phạm và đưa đến trước mọi người để đối chất, Nhạc Lăng trấn thủ ở cửa hàng thú cưng trực chờ tin tức. Sau khi đến công ty, Nam Huyền liền đi thẳng đến khu nhà vệ sinh, còn tên Dạ đại họa thì điềm nhiên, thảnh thơi ngồi trong phòng làm việc chơi trò Pikachu.
Vi Vi sốt ruột nói: “Tên “thú cưng” ngốc nghếch kia đã đi lâu như vậy rồi mà vẫn chưa thấy quay lại, có phải là đã gặp nguy hiểm gì rồi không?”
“Hai người tự đi đàm phán đi, hừ hừ, loại tiểu yêu như con Âm Âm này sợ nhất là người lạ, muốn nó đến gặp chúng ta thì cần phải cho nó chút dũng khí.” Dạ đại họa vừa nói vừa cắm đầu dây vào ổ điện, khởi động lại máy tính, làm ra vẻ bình an vô sự liếc mắt nhìn người bên cạnh. “Cho nên, yên tâm ngồi ở đây chơi điện tử vẫn là biện pháp tốt nhất.”
“Âm Âm?” Lục Vi sờ cằm, nói: “Anh đã biết ai là kẻ quấy rối rồi phải không? Chẳng lẽ tên Âm Âm đó chính là kẻ ngày nào cũng mang tóc đến dọa chúng ta sao? Âm… Tại sao cái tên đó lại kỳ quái vậy nhỉ?”
Dạ Ly chống tay lên cằm, nháy mắt nói: “Ư hừm, tôi lại phải phổ cập kiến thức khoa học cho cô rồi. Lại đây, Tiểu Vi Vi, tôi nói cho cô biết, Âm Âm, loại tiểu yêu này không có khả năng tấn công ngươi khác, lại lười nhác và đần độn, phép thuật cũng không đáng kể, độ nhát gan còn trên tài cô, nhưng có hai điểm mà trong tam giới không có người nào vượt qua được nó, thứ nhất chính là thuật ẩn thân, thứ hai là khả năng chạy trốn. Tối hôm trước, lúc cô đụng phải tôi trong công ty, đó chính là lúc tôi đang giăng bẫy để bắt nó nhưng tiếc là lại để nó chạy mất.”
Vi Vi nhớ lại tối hôm đó còn nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết, lúc này mới chợt hiểu ra: “Tiếng kêu đó chính là của Âm Âm phải không?”
“Ừ!”
Vi Vi hỏi: “Theo như lời anh nói thì nó giỏi nhất là thuật ẩn thân và chạy trốn, vậy Nam Huyền làm thế nào mà tìm được nó?”
Nghe xong những lời này, Dạ Ly nhanh chóng nói: “Vậy mới có cái gọi là tương sinh tương khắc. Âm Âm không sợ trời, không sợ đất nhưng sợ nhất là cái mũi linh lợi của con trai Thần Long.”
“Tiêu đồ.” Vi Vi mơ màng, ngắt lời Dạ Ly. “Người mà tên tiểu yêu này sợ nhất chính là Nam Huyền sao?”
Hai người đang nói thì tên “thú cưng” ngốc nghếch kia đã chậm rãi bước vào phòng.






Bí mật nắm tóc đen
Lục Vi nhìn Nam Huyền bình yên vô sự đứng trước mặt mình. Sau khi thở phào một hơi, cô mới cất tiếng hỏi: “Cái kia… Âm âm đây? Anh không tìm thấy à?”
Nam Huyền lắc đầu, im lặng một lát mới chìa cánh tay đang giấu ở sau lưng ra. Lục Vi vừa liếc nhìn, đầu óc lập tức trở nên ngây dại. Một vật gì đó giống như bông tuyết nhỏ đang cuộn tròn, mềm nhũn, lông xù lên…
Vi Vi đặt ngón trỏ lên cằm, xoay người chăm chú nhìn vào lòng bàn tay tên “thú cưng” ngốc nghếch, nắm lông tròn vo đó cũng chớp chớp đôi mắt trong suốt, nhìn cô chằm chằm. Vi Vi chớp mắt, nó cũng chớp mắt, Vi Vi nghiêng đầu, nó cũng nghiêng đầu. Khóe miệng run run, cô thẹn tới đỏ mặt, nói: “Nam Huyền, cho dù anh không bắt được Âm Âm nhưng cũng không cần… mang con chuột này đến đây để đùa giỡn tôi chứ?” Vừa dứt lời, Dạ Ly bỗng nhiên bật cười khanh khách. “Đến chết với loài người các cô, đây chẳng phải là Âm Âm sao?”
“Cái gì?” Lục Vi trợn tròn mắt ngạc nhiên. “Đây chính là hình dạng của nó sau khi đã biến hóa ư?”
Nghe được những lời này, Vi Vi chậm rãi ngẩng lên, lặng lẽ nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của “thú cưng” ngốc nghếch, không biết phải nói gì, trong lòng dấy lên một cảm giác chua xót. Dường như từ khi quen biết đến nay, cô chưa từng nghe thấy Nam Huyền nói những lời thấu tình đạt lý đến vậy. Từ trước đến giờ, anh ta chưa một lần nói được những câu dài mà khúc chiết như vậy, bởi mỗi khi nói chuyện, anh ta chỉ có thể nói một câu ngắn gọn, tuyệt đối không nói được đến câu thứ hai. Haizz, có lẽ vì tên “thú cưng” ngốc nghếch này luôn cảm thấy căng thẳng mỗi khi nhắc đến tiểu yêu Khuyên Khuyên. Lẽ nào thực sự là “nhi đại bất trung lưu”, tên “thú cưng” nhà mình đã trưởng thành, không cần đến mình nữa sao?
Dạ Ly xoa cằm, nói: “Người thực sự không có khả năng làm ra ảo cảnh kia, nhưng nắm tóc kỳ lạ đó là ngươi làm ra phải không? Ngươi lấy tóc của con người nhiều như vậy để làm gì?”
Dưới ánh mắt như tóe lửa của Dạ Ly đại vương, Khuyên Khuyên run lẩy bẩy, đôi tai rung rung lắp bắp nói: “Tôi… tôi… tôi đang đợi chủ nhân trở về…” nói đến đây, Khuy