The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341653

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1653 lượt.

lại nhìn con chuột nhỏ bé đó với ánh mắt không chút cảm tình. Anh ta mơ hồ nhìn sang phía Vi Vi, mấy lần muốn nói điều gì đó nhưng ngập ngừng mãi rồi lại thôi, cúi đầu vờ như không thèm quan tâm đến.
Tất cả những điều này Lục Vi đều trông thấy hết, vốn định đợi đến khi nào chỉ có một mình tên “thú cưng” ngốc nghếch ấy cô mới nói cho rõ ràng, nhưng không ngờ đến lúc Khuyên Khuyên đã ngủ say, tên “thú cưng” ngốc nghếch kia vẫn nằm nguyên chỗ cũ, ánh mắt không ngừng dán chặt vào Khuyên Khuyên. Khẽ thở dài một tiếng, Lục Vi giơ hai tay đầu hàng, quay lại nói: “Nam Huyền, anh có chuyện gì muốn nói với tôi phải không?”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch ngại ngùng, hồi lâu sau mới lặng lẽ gật đầu: “Vi Vi, vì sao Khuyên Khuyên…”
“Chủ nhân của Khuyên Khuyên chí ít còn bảo nó ở nguyên một chỗ chờ đợi, nhưng lúc đó cô đã vội vàng ra đi, ngay cả một câu nói cũng không để lại, tôi… Trong lúc tôi bị thương, chìm vào giấc ngủ dài cũng không thấy cô trở về, tôi đã từng nghĩ rằng, nghĩ rằng…” Nam Huyền dụi dụi mắt, bộ dạng oan ức chẳng khác nào một đứa trẻ đang tủi thân. Những đau buồn, sầu muộn, khó khăn đã qua trong nháy mắt bất chợt ùa về, dường như Lục Vi cảm nhận được nỗi đau này, tự đáy lòng trào dâng một cảm xúc khó tả, đầu óc quay cuồng, cả cơ thể trong phút chốc như mất tự chủ, ôm chầm lấy Nam Huyền.
Không gian ngưng tụ, thời gian như ngừng lại, chỉ trong giây lát mà ngỡ đã bao năm. Tên “thú cưng” ngốc nghếch đờ đẫn mất nửa giây, sau đó cũng đưa tay ra, chầm chậm ôm lấy đối phương, hít hà mùi hương êm dịu quen thuộc. Thì ra những điều khó nói hà tất phải nói thành lời, chỉ cần một ánh mắt, một cái ôm đã là quá đủ.
Nam Huyền dụi dụi vào vai Lục Vi tìm chút hơi ấm, ngửi mùi hương cỏ thoang thoảng lẩn quất quanh đây, trong lòng dấy lên một cảm giác bình an không nói nên lời.
“Vi Vi…”
“Xin lỗi, Nam Huyền, trước đây tôi không nên nói những lời như vậy.”
“Là tôi không tốt, đáng lẽ tôi không nên tức giận với Vi Vi.”
Một người một thú lại hòa hảo như lúc ban đầu. Đang ôm chặt nhau thì thầm, từ phía sau chợt truyền đến một tiếng ho nhẹ: “Hừ hừ, hai người giải thích cho tôi hiểu về cảm giác bóng điện nhập vào nhau được không?”
Lục Vi và Nam Huyền cùng quay lại, thấy Khuyên Khuyên đang giả vờ giả vịt đưa ngón tay lên dụi dụi mắt. Vi Vi phì cười: “Nói linh tinh cái gì thế, Nam Huyền là em trai tôi mà.”
Khuyên Khuyên vểnh hai chiếc tai tròn tròn, xinh xắn lên, ra dáng là một người từng trải, nói: “Tỷ đệ lưu luyến nhau như thế ắt hẳn trong đó cũng phải có chút ít tình yêu. Hai người không cần xấu hổ, cứ coi như tôi không tồn tại, tôi đi ngủ đây.” Nói xong, con chuột nhỏ bé kia bò dọc theo chân bàn xuống dưới sàn, lê cái thân béo ục ịch hướng về phía phòng ngủ của Lục Vi.
Vi Vi chậc lưỡi nói: “Cô đi đâu vậy?”
“Đi ngủ thôi!”
“Vào phòng tôi sao? Ngủ trên giường của tôi sao?”
Khuyên Khuyên gật gật đầu làm như đó là lẽ đương nhiên. “Ừ, ngủ cùng Vi Vi, oáp oáp!”
Vi Vi há hốc miệng, nhất thời không biết phải nói thế nào. Khi còn nhỏ, cô đã từng trông thấy cảnh tượng chuột bọ hoành hành trong nhà. Chúng thường lấy những nơi tối tăm, ẩm thấp, gần nguồn lương thực làm “nơi diễn tuồng” của mình. Trong kho lương thực, trong góc tường… cơ hồ không có chỗ nào là không có chúng. Thậm chí trong đêm tối, Tiểu Vi Vi luôn cảm thấy ở bất cứ đâu cũng có thể nghe thấy tiếng chuột kêu, cô còn lo sợ nếu vô tình đánh động đến chúng, từng con chuột sẽ bò ra cắn vào tai mình.
Tuy chuyện này đã trôi qua khá lâu rồi nhưng đến tận bây giờ, Lục Vi vẫn còn chút cảm giác khiếp sợ trước những chứng bệnh mà lũ chuột có thể gây ra. Mặc dù Khuyên Khuyên là một con chuột vô cùng đáng yêu, lại có những cử chỉ, động tác rất giống con người nhưng dù sao nó vẫn thuộc họ nhà chuột. Trong lòng Lục Vi bỗng nhiên trỗi dậy một cảm giác kháng cự mạnh mẽ, tròn mắt nhìn Khuyên Khuyên, nói quanh co một hồi: “Khuyên Khuyên, cô ngủ cùng Nam Huyền nhé, vì tư thế ngủ của tôi không được đẹp lắm đâu.” Ai ngờ Khuyên Khuyên nghe xong câu nói đó liền nhảy dựng lên, quyệt quyệt chiếc đuôi nhỏ bé vào tay Vi Vi, thở gấp, nói: “Cô… cô… Khuyên Khuyên không ngủ cùng Nam Huyền đâu!”
“Có vấn đề gì sao?”
Khuyên Khuyên nghe vậy lại thẹn thùng, đưa tay lên che mặt, nói: “Khuyên Khuyên là con gái, làm sao có thể ngủ cùng con trai trên một chiếc giường được chứ?”
Vi Vi toát mồ hôi, đang quẫn trí không biết phải nói thế nào, liền nghe thấy Khuyên Khuyên nói thêm: “Có điều, vẫn còn có một cách.”
“Cách gì? Cô mau nói đi!”
“Vi Vi và Nam Huyền ngủ cùng nhau, Khuyên Khuyên ngủ một mình.” Nó vừa dứt lời, tên “thú cưng” ngốc nghếch ở bên cạnh vốn đang ngồi bất động, ánh mắt đột nhiên lóe lên những tia sáng lấp lánh. “Vi Vi mềm lắm, Nam Huyền rất thích!” Dứt lời, tên “thú cưng” ngốc nghếch dường như muốn bồ nhào đến ôm lấy Vi Vi, cảm nhận cảm giác mềm mại ấy.
Đối mặt với tình cảnh này, Lục Vi vội nuốt nước miếng, cuối cùng đành hạ quyết tâm, nói: “Khuyên Khuyên, chúng ta đi ngủ thôi.”
_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách ôm ôm_ _ _ _ _
Chuyện về n