Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341638
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1638 lượt.
với giọng đầy vẻ bí hiểm: “Đến tập năm, hai nhân vật chính đi chơi trong tiết Thanh minh, nhưng không biết vì sao, trong cảnh hai người leo núi, người ta luôn thấy có một bóng hình bám theo sau.”
Nhạc Linh nghe thấy vậy thì đưa hai tay ôm ngực, tỏ vẻ sợ hãi, nói: “Thật đáng sợ!”
An Nguyên nhân cơ hội đó nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Nhạc Linh, cười nói: “Lăng Lăng đừng sợ, có anh ở đây!”
Lục Vi bĩu môi, nhăn trán, “anh” ư? Nếu anh biết người anh đang nắm tay kia là một ông lão đáng kính đã sống không biết bao nhiêu năm thì anh còn có thể làm ra vẻ cảm kích và nắm tay an ủi như thế được không?”
“Đây chỉ là kỹ xảo thôi mà, điện ảnh bây giờ hiện đại lắm, cái gì mà chẳng làm được.”
An Nguyên sờ sờ cằm, nói: “Lúc đầu đài truyền hình cũng nghĩ như vậy, nên họ đã nghiêm túc tiến hành xét duyệt bộ phim một lần nữa rồi mới công chiếu tiếp. Tập sáu ngày hôm qua không còn nhìn thấy bóng dáng kỳ quái đó nữa.”
Vi Vi nắm chặt chiếc cốc trong tay, nói: “Vậy chẳng phải là tốt rồi sao?”
“Nhưng lần này, nam diễn viên chính lại cõng một lão bà bà trên lưng!”
Phụt!
Ngụm cà phê trong miệng Vi Vi bất giác phun thẳng ra ngoài, cô ho đến chảy nước mắt. An Nguyên đại ca, anh có cần cố ý nói lấp lửng như thế không? Anh đúng là không có ý tốt mà!
Nhạc Linh đan hai tay vào nhau, dáng vẻ như đang cầu nguyện, còn vô sỉ kêu lên: “Ôi, thật khủng khiếp. Muốn dọa chết người ta sao! Lẽ nào cái thứ kia là có thật?”
An Nguyên ngây ngô cười, thấp giọng nói: “Mấy cảnh đó đều được quay ở núi Bất Thanh. Nghe đồn núi Bất Thanh vốn không được trong lành, không hiểu sao dạo trước còn xảy ra một chuyện gây chấn động. Người dân ở đó đều nói, buổi tối ở nơi đây thường nghe thấy những tiếng kêu gào đáng sợ, nói không chừng là vì xây dựng trạm phát điện ở đó nên khiến quỷ thần nổi giận.”
Lục Vi nghe anh ta nói, nhất thời không biết nên nói gì, nhưng vẫn bán tín bán nghi hỏi: “Sao lại có những chuyện đó cơ chứ, anh đã thổi phồng lên đúng không?”
An Nguyên trừng mắt, chống nạnh nói: “Muội muội, ca ca lừa các muội làm gì chứ? Các muội có thể tự đi xem, khắp nơi đều đang bàn tán chuyện này ầm ĩ. Tôi…” An Nguyên còn chưa nói xong, đầu bên kia quầy bar đã có người gọi lớn: “Kế hoạch mai mối bắt đầu chiếu rồi!”
Thoáng chốc, bầu không khí trong cửa hàng đồ ngọt vừa rồi còn náo nhiệt đột nhiên yên ắng lạ thường, tất cả mọi người đều tập trung trước màn hình ti vi lớn treo trên tường. Lục Vi nhát gan cắn chặt răng, cũng không nén nổi tính hiếu kỳ, đưa mắt nhìn lên màn hình ti vi, không cần… quá sợ hãi như vậy…
“Tình địch” đến nhà
Trong cửa hàng đồ ngọt Gấu trúc Wowo, một bầu không khí yên lặng bao trùm, hoàn toàn đối lập với phố xá ồn ào, tấp nập bên ngoài.
Tất cả mọi người đều tập trung nhìn lên màn hình ti vi, Vi Vi nắm chặt chiếc cốc trong tay, lặng lẽ xem phim, cắn chặt môi. Nữ minh tinh Tịnh Lệ yểu điệu vuốt mái tóc dài, đen mượt như nhung, nhưng tất cả sự chú ý của mọi người đều tập trung vào dòng phụ đề trên đỉnh đầu của cô gái, trên đó viết rất rõ ràng…
Thời gian dành cho quảng cáo chỉ còn mười một giây, mười giây… Khi tiết mục quảng cáo gần kết thúc, Lục Vi đếm ngược theo hàng số ở góc màn hình, trái tim bắt đầu loạn nhịp. Cuối cùng những con số màu đỏ kia cũng biến thành con số 0, mọi người đều mở to mắt. Màn hình chợt lóe sáng, nhưng ca khúc chủ đề của bộ phim không vang lên, thay vào đó là một nữ phát thanh viên ngồi nghiêm trang, phía sau thấp thoáng trông thấy một số nhân viên của đài truyền hình đang bận bịu làm công việc của mình.
“Họ đang làm cái quái gì vậy?” An Nguyên đập bàn, lên tiếng.
Vi Vi thở dài một hơi, thầm nghĩ: Không biết sẽ có bao nhiêu người lại bị tên xấu xa này lừa gạt nữa đây?
Người dẫn chương trình hỏi: “Dạ tiên sinh, nghe nói ngài là chuyên gia trong lĩnh vực phong thủy, bát quái, Chu dịch… vậy ngài có ý kiến gì về chuyện này?”
Dạ Ly ra vẻ trầm ngâm, nói: “Bốn tập đầu tiên của bộ phim Kế hoạch mai mối đều hết sức bình thường, tôi cũng đã xem qua mấy tập này và không phát hiện ra vấn đề gì. Suy cho cùng, tôi cho rằng vấn đề chính nằm ở núi Bất Thanh, chắc quý vị cũng đã biết lịch sử núi Bất Thanh đã có từ mấy trăm năm nay, cũng có rất nhiều truyền thuyết…”
Vi Vi trợn mắt, không nén nổi cơn tức giận, nói: “Những lời này chẳng phải rất vô nghĩa hay sao?”
“Bingo, đúng là rất vô nghĩa.” Vi Vi đột nhiên nghe thấy từ phía sau truyền đến một giọng nam hoàn toàn giống giọng nói đang phát ra từ ti vi, kinh hãi toát mồ hôi lạnh, quay lại nhìn chằm chằm Dạ Ly đang đứng ngay phía sau mình, phải rất lâu sau cô mới hoàn hồn, cất tiếng nói: “Tại sao anh lại ở đây?”
Dạ đại họa bưng mặt, ra vẻ thẹn thùng, xấu hổ nói: “Ai da, lần đầu tiên xuất hiện trên truyền hình nên cảm thấy hơi căng thẳng, tôi đến đây để xem khán giả phản ứng ra sao. Ồ, biểu hiện của tôi thật tuyệt, đáng tiếc là người chụp ảnh không chụp được khoảnh khắc này.”
Vi Vi sa sầm nét mặt, nói: “Tôi đang muốn hỏi ngài, Dạ đại sư, ngài tr