Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341626
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1626 lượt.
ng ấn Thiên Đầu Phật, nhất định cô ấy đã tìm thần thú để canh giữ. Thanh Long, Bạch Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Quy… Nơi này băng tuyết ngập trời, xem ra đúng là nơi thuộc về Băng Huyền Quy.”
Vi Vi nghe thấy vậy thì nửa hiểu nửa không, còn đôi mắt tiểu hoà thượng bỗng nhiên sáng rực rồi liên tục gật đầu, trên khuôn mặt hồn nhiên, trong sáng tràn ngập vẻ ngạc nhiên, thán phục: “Tôi tên là Nhược. Năm đó sau khi Lạc đại nhân phong ấn Thiên Đầu Phật, sợ lão ta sẽ lại giở trò nên đã dùng khối băng từ núi Bất Thanh khắc tạc ra tôi và Hoài. Bình thường chúng tôi vẫn canh giữ ở cửa sơn động, mấy trăm năm liền sóng yên biển lặng, nhưng sau đó không hiểu tại sao, con người lại đột nhiên chạy đến đây quấy rối, còn xây dựng cái nhà tắm gì đó…”
Lời nói này khiến cho Lục Vi vô cùng xấu hổ. Nói như vậy là chính cô đã chế tác ra tiểu rùa đen sao? Ạch! Thật sự xin lỗi, quả nhân hoàn toàn chẳng nhớ được gì. Đối diện với ánh mắt trong suốt của Tiểu Nhược, Vi Vi chỉ có thể nhìn trời cười khổ, nghẹn ngào, xấu hổ nói lảng sang chuyện khác: “Vì thế, muốn dọa cho mấy người khách đó sợ hãi mà bỏ chạy nên cậu đã kéo chân người ta ở dưới hồ nước sao?”
Tiểu Nhược gật đầu. “Chúng tôi bị con người quấy rối nên mới làm như vậy…” Nói xong, Tiểu Nhược hơi cúi xuống bộ dạng như đứa trẻ biết hối hận khi mắc lỗi. Giây lát sau lại chợt nhớ ra chuyện gì đó, nó vội vàng lên tiếng: “Có điều… ông chủ đó không phải do chúng tôi hại chết, ông ta bị đột tử, tôi là Tiểu Hoài không hề làm hại ông ta.”
Nhìn bộ dạng sốt ruột giải thích của Tiểu Nhược, Vi Vi mỉm cười, gật đầu: “Chúng tôi tin cậu. Có điều, cậu vừa nhắc đến Tiểu Hoài nào đó nữa phải không? Cậu ta đâu rồi?”
Nghe đến những lời này, ánh mắt của Tiểu Nhược đột nhiên trở nên u sầu, cẩn thận đặt cái bọc vải ở trên lưng xuống, lặng lẽ mở ra. Vi Vi và Nam Huyền chăm chú quan sát, trong bọc vải kia có mấy khối băng đã bị vỡ, trong đó có một khối còn có thể nhận ra là phần quy xác loang lổ nhiều màu, nếu đoán không lầm thì đây chính là…
Ánh mắt Nam Huyền đầy vẻ thâm trầm, anh ta nói: “Đây chính là Hoài. Lúc Thiên Đầu Phật trốn ra, lão ta đã dẫm nát nó sao?”
Nước mắt Tiểu Nhược lăn dài, nức nở nói: “Một nghìn năm qua, Tiểu Hoài đều ở bên cạnh tôi, lúc lão ta chạy trốn, là tôi không tốt… không bảo vệ được Tiểu Hoài, hại cô ấy thành ra thế này…”
Vi Vi nhớ lại lần đầu tiên gặp gỡ Tiểu Nhược, nó cố sống cố chết bảo vệ bọc vải trên lưng, nhất định không cho vứt bỏ. Cô cảm động, xoa nhẹ lên cái đầu trọc lốc của tiểu hoà thượng, không ngờ bàn tay bỗng chốc cũng lạnh ngắt như băng.
“Bây giờ cậu không cần lo lắng nữa, hãy kể cặn kẽ mọi chuyện cho chúng tôi nghe.”
Tiểu Nhược lau nước mắt, gật đầu. “Có một người xấu đã tìm đến nơi này. Sau khi hắn ta thả lão gia ra, tôi và Tiểu Hoài không cách nào có thể ngăn cản được, thậm chí còn hại Tiểu Hoài thành ra thế này. Sau đó, tôi bám theo lão gia đi khắp nơi, cho tới khi gặp được cô. Nhưng vì tôi được làm từ một tảng băng tuyết có thần lực yếu nên không bao lâu sau lại biến trở về hình dạng viên đá ban đầu. Sau khi lên núi Bất Thanh, tôi không còn sợ bị hoá thành nước nữa, cho nên lúc này mới dám hiện thân chỉ đường cho hai người.”
Lục Vi cắn môi suy nghĩ, nói như vậy là lúc ở Cẩm Thành, tiểu rùa đen không chịu tỉnh lại là vì muốn tu dưỡng thần khí? Hay vì nó quá sợ hãi? Còn tên người xấu kia nữa, rốt cuộc hắn là ai? Nghĩ đến điều này, một dự cảm không lành bỗng trào dâng trong lòng cô, sau khi lặng lẽ trao đổi qua ánh mắt với Nam Huyền, Lục Vi khẽ lên tiếng:
“Tiểu Nhược, cậu còn nhớ dáng vẻ của tên người xấu kia không?”
_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách người xấu. Hu hu_ _ _ _ _
Hai đóa hoa đua nhau khoe sắc. Trong lúc Nam Huyền và Vi Vi đang dần biết được chân tướng sự việc thì Dạ đại họa cũng đang thảnh thơi, thư thái, mãn nhãn thưởng thức hoa lê. Núi Bất Thanh có ba cái tuyệt, ba cảnh đẹp không thể bỏ qua, đó là: núi băng, suối nước nóng và hoa lê.
Ở những nơi khác, phần lớn hoa lê chỉ nở rộ vào độ tháng Bốn, tháng Năm, nhưng cây hoa lê ở dưới chân núi Bất Thanh lại có chút khác biệt, tháng Sáu nở rộ, tháng Bảy đua sắc, thường phải đến tháng Tám, tháng Chín mới bằng lòng ủ rũ, tàn phai. Các chuyên gia đều cho rằng vì khí hậu và địa hình núi Bất Thanh vô cùng đặc biệt nên mới tạo ra kỳ tích này. Nhưng thông thường, những vị khách du lịch khi đến đây, chẳng mấy ai để ý đến thời tiết, độ ấm thế nào, phần lớn họ chỉ quan tâm đến những câu chuyện truyền miệng về hoa lê ở nơi đây.
Người ta kể lại rằng, những cây hoa lê này là do một tiên tử biến thành, vì quyến luyến Sơn thần ở núi Bất Thanh mà cô ấy nhất định không rời đi, vẫn luôn nằm phủ phục dưới chân anh ta, cho đến khi biến thành cây lê lẻ loi, trơ trọi nơi này. Mỗi ngày hè gió hiu hiu thổi, cô ấy lại thả trôi những cánh hoa như những giọt nước mắt nghẹn ngào dưới chân Sơn thần…
Chuyện xưa mặc dù có chút huyễn hoặc nhưng vẫn có một điểm chân thực không thể bỏ qua, đó là: Những người yêu nhau đến nơi này ước nguyện đều rất linh. Chỉ cần đứng dưới tán cây lê cầu ph