Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341623
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1623 lượt.
phát hiện ra biểu cảm của ba người họ có vẻ vô cùng nghiêm túc. Nhìn Nam Huyền đang khoanh tay trước ngực trầm ngâm, Dạ đại họa chớp mắt. “Trà không ngon sao? Cơm sáng không hợp khẩu vị à? Ở đây buổi tối không cách âm hay là… Ồ? Tiểu Vi Vi, cô cũng như vậy là sao? Sao mặt mũi lại nhăn nhó vậy, có chuyện gì xảy ra ư?”
Lục Vi không trả lời, lúc này Tùng Dung mới rướn cổ lên, nghẹn ngào nói: “Dạ Ly, Dạ… ông chủ, Dạ… đại vương, sau khi tôi từ cửa hàng tào phớ trở về liền gặp một chuyện khiến tôi bực mình, hy vọng anh có thể giải thích sự nghi hoặc này.”
Dạ Ly quét mắt nhìn một lượt những khuôn mặt căng thẳng bên bàn trà, giả vờ giả vịt nói: “Có chuyện gì thì nói đi, ông chủ đâu rồi? Trà nguội hết rồi còn không mau đem đi thay nước? Ông chủ! Pha cho tôi một ấm trà Long Tỉnh tốt nhất rồi mang ra đây!”
Tùng Dung chống nạnh, hừ hừ nói: “Đây chính là dây trói của Tây Tự Quốc ta, trước lúc ta rời khỏi nhà đã lấy trộm được một ít. Quái vật có yêu lực càng cao nó càng trói chặt, dù ngươi lợi hại đến đâu cũng không thể thoát được.” Kỳ thực, ngay từ đầu, cô nàng tê giác đã nghĩ đến việc dùng bảo bối này để chạy trốn khỏi Dạ Ly, nhưng vì khiếp sợ trước thực lực không thể lường trước của đối phương nên cô nàng vẫn không dám dùng thử. Nhưng bây giờ, cô ta và Thần Long Nam Huyền đã ở cùng một chiến tuyến, cho dù Dạ Ly có lợi hại thế nào thì cũng không còn đáng sợ nữa.
Trong lúc nói chuyện, mạng nhện đã lặng lẽ giăng lên hai má Dạ Ly, bó chặt từ đầu đến chân anh ta. Dạ Ly thở dài, vẫn làm ra vẻ thản nhiên, lạnh lùng nói: “Ầy ầy, các người làm như vậy là không được. Trong này còn có cả người phàm nữa đấy. Vừa rồi tên tiểu hòa thượng kia đã làm những chuyện kỳ quái, bây giờ lại đến lượt cô trói tôi như thế này, để ông chủ và Tương Ảnh nhìn thấy thì…”
“Anh yên tâm!” Không đợi Dạ Ly nói hết câu, Vi Vi đã ngắt lời. “Trong hai tiếng đồng hồ nữa, bọn họ sẽ tạm thời chìm vào giấc ngủ, việc anh nên quan tâm lúc này là sau hai tiếng đồng hồ nữa anh sẽ ở đâu.”
Dạ Ly giả bộ đáng thương, ỉu xìu nói: “Tiểu Vi Vi, nói tôi ăn hiếp người khác đã đành một nhẽ, lẽ nào ngay cả cô cũng không tin tôi sao? Tôi toàn tâm toàn ý với cô như vậy vẫn chưa đủ tốt ư?”
“Nếu anh thực sự tốt với tôi thì đã chẳng gạt tôi lên núi Bất Thanh!” Vi Vi nhíu mày, càng nhìn vẻ mặt vờ vịt của Dạ đại họa càng thêm tức giận. “Còn nữa, vì sao anh lại thả Thiên Đầu Phật ra? Rốt cuộc anh đang có âm mưu gì?!”
Dạ Ly nước mắt lưng tròng. “Nếu tôi nói ra hết thì các người có thể tháo sợi dây này ra cho tôi không? Trói tôi như trói phạm nhân vậy, khó coi quá!”
“Hừ, ngươi bây giờ khác gì phạm nhân đâu.” Cô nàng tê giác xoay ngược tình thế, vênh mặt, trừng mắt nói to. “Tốt nhất ngươi nên thành thật khai báo, bằng không bản cô…” Tùng Dung còn chưa nói xong từ “nương”, khóe miệng đã tạo thành hình chữ O tròn trĩnh, nghẹn họng, không thốt ra được tiếng nào.
Vừa rồi Dạ Ly còn ngậm đắng nuốt cay ngồi bất động bên ghế, vậy mà chỉ trong nháy mắt, anh ta đã nhanh chóng thoát ra, trên đất vương vãi những đoạn dây trói đứt rời. Lúc này, cô nàng tê giác vẫn đang thẫn thờ nhìn những sợi dây trói bảo bối của mình, phía sau bỗng truyền đến một tiếng động lớn, quay đầu nhìn lại, Nam Huyền và Dạ Ly đang dồn nhau vào góc tường.
Ách! Nói chính xác là Tiểu Long ngốc nghếch đang từng bước tiến lên, ép Dạ Ly về phía sau. Ngay cả sợi dây bảo bối này cũng không trói được anh ta, rốt cuộc Dạ Ly thuộc giống gì? Hơn nữa, từ lúc quen biết anh ta tới nay, chưa ai từng thấy anh ta ra tay. Không biết khi thực sự phải chiến đấu, anh ta sẽ lợi hại đến mức nào.
Lục Vi và Tùng Dung đều hiểu thế cục lúc này đang nghiêng về bên nào, khuôn mặt nhất thời xám đen. Bên kia, Dạ đại họa dùng một bức bình phong ngăn cản sự công kích của Nam Huyền, ngọt nhạt nói: “Ầy ầy, chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện đường hoàng được không? Tôi chỉ cảm thấy khó chịu khi bị sợi dây đó siết chặt nên mới giãy ra thôi mà. Còn nữa, Tiểu Long ngốc nghếch, cậu đừng có hao phí sức lực như thế, thần lực chưa khôi phục hoàn toàn, còn muốn trêu đùa với tôi sao?”
Mặc dù những lời nói của Dạ Ly có vẻ tự cao tự đại nhưng đó là sự thực. Vi Vi cắn cắn môi, chợt nghĩ đến vị đại thúc Nhạc Linh đáng khinh kia đã từng nói, năm đó Tiểu Long ngốc nghếch bị thương nặng, có thể bảo toàn được tính mệnh đã là một việc quá may mắn rồi, nếu muốn hồi phục thần lực như cũ thì cần đến một trăm tám mươi năm trở lên. Muốn đấu lại Dạ ma vương hùng mạnh lúc này, cả ba người bọn họ có hợp lại cũng chỉ là lấy trứng chọi đá mà thôi. Nhưng nếu Dạ Ly tạm thời không có ác ý gì…
“Nam Huyền!” Lục Vi lên tiếng, ý muốn bảo Tiểu Long ngốc nghếch dừng tay. Sau khi cùng Nam Huyền trao đổi suy nghĩ qua ánh mắt, lúc này cô mới bình tĩnh nói: “Dạ Ly, rốt cuộc anh làm thế là vì lý do gì?”
Dạ Ly gỡ bỏ kết giới bao quanh mình, biểu hiện vô cùng hữu hảo, nói: “Tôi làm như vậy cũng là bất đắc dĩ thôi, hừ, tôi thả Thiên Đầu Phật ra cũng chỉ vì… muốn tìm một người.” Dứt lời, Dạ Ly lại nhìn sang phía Tiểu Nhược, nói: “Ta biết Thiên Đầu Phật đã g