Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341619

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1619 lượt.

bất tỉnh, chủ nhân yêu quý của cậu trở về thấy tình trạng của cậu như vậy liền nổi giận lôi đình, truy đuổi Thiên Đầu Phật và lũ chấp niệm kia, quẳng tất thảy bọn chúng vào địa lao. Sau đó… hừ, chắc cậu cũng biết tính cách của Lạc rồi đấy, mười chỗ ăn chơi thì phải đến chín chỗ có bóng dáng của chị ta. Hô hô, tôi cũng khổ sở, bị chị ta cưỡng chế bắt làm vú em cho cậu…”
Ánh mắt của Tiểu Long ngốc nghếch chợt sáng lên, anh ta không cảm thấy hứng thú với màn kịch độc diễn của Dạ đại họa. Nam Huyền trầm ngâm dõi mắt nhìn về núi Bất Thanh, lát sau lẩm bẩm: “Lạc… chủ nhân của tôi chính là người chị ruột của anh, đúng không?”
Tí tách!
Cuộc trò chuyện tựa như một mặt hồ yên ả bỗng nổi trận gió lớn, làm gợn lên những đợt sóng lăn tăn. Dạ đại họa vẫn im lặng. Một cơn gió khẽ lướt qua, cuộn đám lá khô bay xào xạc, hai người vẫn im lặng, không ai nói một lời.
Hồi lâu sau, Dạ Ly mới hắng giọng, thản nhiên nói: “Cậu phát hiện ra từ lúc nào vậy?”
Nam Huyền lắc đầu, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh. Anh phát hiện ra từ lúc nào ư? Dường như là từ khi biết được Thiên Đầu Phật vẫn tồn tại, và cũng có thể là khi ở gần bên Vi Vi trong gang tấc…
Mặc dù, Vi Vi và chủ nhân có hơi thở và mùi hương giống nhau nhưng anh lại có cảm giác họ không phải là một. Ban đầu, Tiểu Long ngốc nghếch còn giận dỗi nói Lạc đã thay đổi, nhưng lâu dần mới phát hiện ra, người này không phải là Lạc. Nam Huyền nhắm mắt, thần sắc có chút mệt mỏi, quả thực, anh ta nên sớm nghĩ đến điều này. Tuy Lạc toàn làm những việc quái đản, không bao giờ ở yên một chỗ nhưng nếu đã thấy anh ta hôn mê bất tỉnh, tại sao cô ấy còn tùy tiện giao anh ta cho người khác?
Dạ Ly tính tình tinh quái, có ánh mắt giống hệt chủ nhân, quả thực họ là chị em ruột cũng chẳng lấy gì làm lạ. Chỉ là rốt cuộc bây giờ Lạc đang ở đâu? Nam Huyền ngập ngừng giây lát, lên tiếng: “Trước khi đến núi Bất Thanh, hình như tôi đã gặp cô ấy một lần. Chỉ là lúc đó cô ấy vội vàng đuổi theo Thiên Đầu Phật, không hề trông thấy tôi.”
Dạ đại họa lắc đầu, nói: “Nam Huyền, không ngờ cậu…”
“Anh không nghĩ là tôi lại giữ im lặng như thế sao?” Nam Huyền nghiêng đầu nhìn Dạ Ly, quả nhiên khuôn mặt tuấn tú ấy vẫn vô cùng thản nhiên. Tiểu Long ngốc nghếch hít một hơi thật sâu, cúi đầu nói tiếp: “Anh sợ sau khi tôi tỉnh dậy, không thấy Lạc sẽ phát cuồng, làm loạn, cho nên mới cố ý dùng Vi Vi để lừa gạt tôi phải không? Nhưng tại sao mùi hương trên người Vi Vi và Lạc lại giống nhau đến thế?”
“Hừ!” Dạ Ly thở dài, xoa cằm cười khổ. “Vấn đề này, cậu nên đích thân tìm chủ nhân tốt của cậu mà hỏi. Năm đó, sau khi phong ấn Thiên Đầu Phật, chị ta nói đi là đi, để tôi một mình giải quyết đống tàn tro rối như tơ vò. Nếu không phải tôi tìm đến Lục Vi, nói không chừng cả Cẩm Thành đã bị hủy diệt rồi. Cậu cho rằng tôi muốn làm thế lắm sao?”
Nam Huyền quen biết Dạ đại họa đã lâu nhưng đây là lần đầu tiên nghe thấy anh ta nói những lời ai oán mà chân thành đến thế, cảm động giật giật khóe môi, không biết phải nói sao.
“Dù sao thì Vi Vi rời khỏi núi Bất Thanh lúc này cũng là tốt cho cô ấy.” Nam Huyền lẩm bẩm, tựa hồ đang hạ một quyết tâm rất lớn. “Dạ Ly, anh hứa với tôi một chuyện.”
“Hả?”
“Tạm thời… đừng nói cho Vi Vi biết sự thật này. Tôi muốn đích thân nói cho cô ấy biết.”
Dạ Ly nghe thấy vậy thì im lặng, đút tay vào túi quần, khẽ đáp: “Được!” Cái gì phải đến, sớm muộn gì cũng sẽ đến.






Quỷ áp xe
Trong xe, Lục Vi nửa tỉnh nửa mê, cảm giác hít thở có chút khó khăn. Dường như có cái gì đó đang quấn chặt lấy cô, khiến cô càng lúc càng khó chịu. Tự đáy lòng Vi Vi trào dâng một nỗi sợ hãi khôn cùng, cảm giác cần cổ cứng ngắc, tứ chi nặng nề không sao cử động được. Lúc cô cố giãy giụa, tưởng chừng có thể thoát ra được rồi, trên người đột nhiên lại có thứ gì đó như nặng nghìn cân từ từ ép chặt.
Nhất thời, nước mắt Lục Vi bỗng trào ra, cảm giác này lại vô cùng quen thuộc: Mình đang bị ép lên giường. Nhưng rõ ràng cảm nhận được độ lắc lư của xe ô tô đang chạy trên đường, Lục Vi lặng lẽ sửa lại câu cho đúng – là quỷ áp xe.
Mới vừa rồi, Lục Vi bị mê man, có lẽ vì thế nên dễ dàng nhiễm âm khí, nhưng giữa ban ngày ban mặt mà bị bóng đè thì thật giống với cô gái còn xuân lần đầu lên kiệu hoa… vẫn còn bỡ ngỡ. Nếu thực sự đúng như những gì cái mồm quạ đen của Dạ đại họa đã nói, thì lũ tiểu yêu ở núi Bất Thanh buổi tối không dám xuất đầu lộ diện vì sợ mùi hương Mạn Đà La, nhưng giữa ban ngày ban mặt lại mặc sức càn quấy.
Vi Vi bối rối không biết phải làm sao, bỗng nhiên lại cảm thấy có người đang nhẹ nhàng vỗ lên vai mình. Một giọng nói trầm ấm, ôn hòa cất lên: “Không được phép chạm vào cô ấy.” Dứt lời, Lục Vi liền cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng. Cô khẽ mở mắt, mơ hồ nhìn thấy bóng dáng Quý Vân ngồi bên ghế lái, chiếc cổ cứng ngắc như hóa đá giờ đã cử động được, chân tay cũng nhẹ nhõm hơn.
“Trên đường xuống núi, có một tảng đá to rơi xuống mặt đường, người dân trong núi không ra được, người bên ngoài cũng không vào được


Lamborghini Huracán LP 610-4 t