XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341615

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1615 lượt.

, đang muốn nói tiếp bỗng nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng đánh nhau. Cô cùng Nam Huyền nhìn xuống dưới thăm dò, liền thấy Dạ đại họa, Tùng Dung và Tương Ảnh đã trở về. Chỉ là, Tương Ảnh lúc này đang ngồi trên đất, toàn thân được bao phủ bởi ánh hồng quang kỳ quái. Hai tay cô ta ôm ngực, hít thở một cách khó khăn. Mặc dù trên người không bị thương nhưng dường như cô ta vô cùng đau đớn, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi.
Còn Dạ Ly đang đứng đút hai tay vào túi áo, cười mỉa mai, rõ ràng anh ta chính là tên đầu sỏ gây ra những chuyện này. Tùng Dung đứng bên cạnh cũng đồng lõa với Dạ Ly, cô ta cầm dây trói thần – bảo vật gia truyền của nhà mình, quăng vào người Tương Ảnh, trói chặt lại.
Lục Vi kinh hãi kêu lên. “Họ đang giở trò gì vậy?”
Nam Huyền trầm ngâm một lát, nói rõ từng từ: “Tương Ảnh chính là người đã tạo ra ảo cảnh này.”






Tự làm tự chịu
Tại khoảng sân khu tứ hợp viện, mọi người vẫn ngồi quây quần bên chiếc bàn gỗ liễu, chỉ khác là lần này, người bị thẩm vấn đã chuyển từ Dạ Ly sang Tương Ảnh. Vào giờ phút này, Lotita Tương Ảnh đã không còn dáng vẻ rạng rỡ như khi ở trên tivi, hai tay cô ta bị trói ra phía sau, đầu tóc bù xù, khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đẫm mồ hôi, chiếc váy tơ lụa mềm mại cũng rách tả tơi, thoạt nhìn có cảm giác thật nhếch nhác.
Vi Vi nhìn Dạ đại họa đang ngồi ở vị trí chủ tọa nhàn nhã, ung dung thưởng thức trà, lên tiếng: “Thực ra… có nhất thiết phải dùng đến loại dây trói này không? Dạ đại vương đã ngồi đây rồi thì còn sợ gì nữa chứ? Nhiều người như vậy mà lại đi ức hiếp một cô gái, thật là…”
Không đợi Lục Vi nói hết câu, Dạ đại họa đã thở ra một luồng khí lạnh, ám muội nói: “Tiểu Vi Vi, sau khi trải qua những chuyện của Tùng Dung và Nhạc Lăng, cô thực sự không nhớ gì nữa sao?”
Lục Vi không hiểu câu nói thâm thúy ấy của Dạ Ly, đưa ánh mắt nghi hoặc sang phía Tùng Dung. Cô nàng tê giác thấy thế liền nói: “Ầy ầy, đừng có đánh đồng bản tiểu thư với loại người này được không? Cứ cho là lúc đầu tôi gây sự với các người trước, nhưng cũng làm một cách quang minh chính đại. Lòng dạ tôi trước sau ngay thẳng, không bao giờ quanh co, luồn lách như cô ta.”
Vi Vi gật đầu, đây cũng là điều mà bây giờ cô muốn biết nhất. Cho dù Tương Ảnh muốn hại bọn họ, khiến bọn họ lạc vào ảo cảnh thì cũng không cần thiết phải đi cùng chứ?
Tương Ảnh trầm lặng, đảo mắt nhìn mọi người một lượt rồi mới rầu rĩ nói: “Không có các người thì tôi cũng chẳng vào đây làm gì, phải vào ảo cảnh này với các người thì tôi mới có thể giải đáp được một bí mật…”
“Bí mật?”
Tương Ảnh nhìn Lục Vi gật đầu, dịu giọng nói: “Gia thế dòng họ Tương chúng tôi đều là những thuật sĩ danh tiếng lẫy lừng, nhưng một là không luyện đan, hai là không chiêm tinh, bói toán. Học thuật bí truyền của Tương gia chính là tạo ra ảo cảnh và kết giới.”
Vi Vi nghe vậy thì kinh ngạc thốt lên: “Tạo ra ảo cảnh và tạo ra giấc mộng trong Kẻ cắp giấc mơ[1'> có giống nhau không?”
[1'> Một bộ phim điện ảnh thuộc thể loại hành động, viễn tưởng của Mỹ.
Dạ Ly trầm ngâm giây lát. “Tất nhiên là không giống nhau lắm, nhưng hiệu lực thì khác một trời một vực. Hừ, người tạo ra ảo cảnh trong thế giới yêu ma thường được gọi tắt là giam giữ, bình thường người ta tạo ra ảnh ảo là để giam giữ hoặc phong ấn ma quỷ.” Nói đến đây, Dạ Ly ngừng lại một lát, sau khi nhìn xung quanh khắp lượt mới tiếp tục nói: “Nếu tôi đoán không nhầm, ảo ảnh này tạo ra là để giam giữ Thiên Đầu Phật, đúng không?”
Tương Ảnh gật đầu. “Chúng tôi vẫn luôn tuân thủ bổn phận của mình khi tạo ra ảo cảnh này, từ trước đến nay chưa bao giờ vi phạm. Nhưng sau khi gia tộc chúng tôi giúp Lạc đại nhân phong ấn Thiên Đầu Phật, không hiểu tại sao lại bị nguyền rủa. Cho nên người trong Tương gia đều không thể sống quá hai mươi lăm tuổi, bất luận là nam hay nữ, chỉ cần sang đến ngày sinh nhật thứ hai mươi lăm một khắc, nhất định sẽ yên giấc ngàn thu…”
Nói đến đây, Tương Ảnh như một con chuột nhỏ với hàng mi dày, rậm khẽ chớp liền mấy cái, sau đó mới nói tiếp: “Tôi và cô cô ngụy trang thành người bình thường, trà trộn vào làng giải trí, vốn tưởng rằng thông qua con đường này có thể nhanh chóng tìm ra biện pháp giải quyết, nhưng bất luận chúng tôi có cố gắng thế nào cũng đều vô ích, thậm chí, ngay cả căn nguyên của lời nguyền đó cũng không điều tra ra được… Nhưng tôi biết, nhất định nó có liên quan đến ảo cảnh phong ấn Thiên Đầu Phật!
Sau ngày phong ấn Thiên Đầu Phật, cả gia tộc tôi mới xảy ra chuyện, cho nên lần này, biết Thiên Đầu Phật đã trốn thoát, tôi và cô cô mới lấy thân phận là diễn viên đi đến núi Bất Thanh. Thấy nơi này tràn ngập yêu khí, chúng tôi định một mặt dùng mùi hương Mạn Đà La tẩy trần thị trấn nhỏ này, một mặt tiếp tục nghĩ cách, nhưng không ngờ các người lại…”
Ngừng lại một chút, Tương Ảnh ngẩng đầu nhìn Tùng Dung. Tùng Dung chống nạnh, nói: “Nhìn gì mà nhìn. Có muốn ta khoét cái mắt mèo của nhà ngươi đi không hả!!”
Tương Ảnh không thèm để ý đến cô nàng tê giác đanh đá, th