Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341613

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1613 lượt.

ở một hơi xả giận rồi chậm rãi nói tiếp: “Các người không bị ảnh hưởng bởi mùi hương của Mạn Đà La, tuyệt đối không phải người bình thường, vì thế cô tôi mới cố tình đem túi quần áo rách này chạy trốn để gây sự chú ý với các người. Thật ra, mấy bộ quần áo rách nát này là một loại bùa chú, dựa vào cái này để làm rõ thân phận thật của các người. Sau đó, cô cô nói với tôi, có lẽ phải mượn năng lượng của các người để tiến vào ảo cảnh phong ấn Thiên Đầu Phật, chỉ cần vào được ảo cảnh đó là có thể điều tra ra nguyên nhân thực sự khiến gia tộc tôi vướng phải lời nguyền nên tôi mới đi theo, dụ mấy người nhập cuộc.”
Lục Vi càng nghe càng choáng váng, líu lưỡi nói: “Mượn năng lượng của chúng tôi? Như vậy là có ý gì?”
Nam Huyền nói: “Thuật sĩ tạo ra ảo cảnh phần lớn đều vì con người, tuy họ có đạo hạnh nhưng không làm cách nào để tự cởi bỏ được ảo cảnh hoặc kết giới, chứ đừng nói là tiến vào. Nhưng theo truyền thuyết ngũ hành trận, họ có thể mượn năng lượng của các thế lực khác để vào trong.”
“Cho nên…” Dạ đại họa đặt mạnh cốc trà xuống mặt bàn, đánh “cạch” một tiếng. “Văn Trinh, cô của cậu mới ở bên ngoài, còn cậu ở trong này diễn vở kịch hay này với chúng tôi, dụ dỗ chúng tôi tiến vào ảo cảnh. Và điều quan trọng nhất chính là, giờ đến bản thân cậu cũng không biết phải thoát ra ngoài bằng cách nào?”
“Cái gì?” Cô nàng tê giác trừng mắt, kinh ngạc thốt lên. “Ngay cả cậu cũng không biết làm thế nào để thoát ra sao? Vậy mà cậu còn dám vào đây!”
Tương Ảnh hếch mũi, “hừ” lạnh. “Mấy năm nữa tôi cũng sẽ phải chết, chi bằng liều một phen, còn hơn là trơ mắt đứng nhìn cô tôi năm sau phải ra đi…”
Tiểu Long ngốc nghếch vẫn luôn trầm mặc, giờ nghe thấy những lời này, bỗng ngập ngừng giây lát, cuối cùng lên tiếng: “Có lẽ… tôi biết cách giải bùa chú này.”
Lời nói vừa thốt ra, mọi người đồng loạt quay đầu nhìn Nam Huyền. Ánh mắt Tương Ảnh sáng quắc, mặt mũi vô cùng hớn hở. Nam Huyền kéo Lục Vi lại gần, nói: “Vi Vi, cô còn nhớ không, vừa rồi tôi có nói với cô, khi chúng ta tiến vào ảo cảnh thì không thấy tiểu rùa đen đâu cả.”
Lục Vi gật đầu: “Chuyện này liên quan đến tiểu rùa đen sao?”
Nam Huyền xoa cằm. “Tiểu Nhược là Băng Huyền Quy trấn giữ ảo cảnh, nhiệm vụ của nó là trông coi ảo cảnh và Thiên Đầu Phật, cho nên khi chúng ta bị dụ dỗ vào đây thì nó liền giăng kết giới chặn ở bên ngoài. Nhưng xét trên phương diện khác, tiểu rùa đen lại là người có thể hóa giải ảo cảnh này.”
“Nói như thế, chỉ cần tìm được nó là có thể tìm ra nguyên nhân của lời nguyền này phải không?” Tương Ảnh thấy có hy vọng giải mã được lời nguyền, liền giãy giụa, nói.
“Đúng vậy.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn, nhem nhuốc của Tương Ảnh bỗng sáng bừng, tháo bỏ mọi sự đề phòng, nhưng nụ cười còn chưa kịp nở thì Tùng Dung đã lên tiếng: “Tiểu tử, ngươi đừng vui mừng quá sớm, trước tiên hãy nghĩ xem làm thế nào để thoát ra trước đã.”
Dứt lời, mọi người lại tiếp tục chìm vào im lặng.
Lục Vi cắn răng nhìn Dạ đại họa, rồi lại lén nhìn Tiểu Long ngốc nghếch, hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta phải làm thế nào?”
Dạ Ly từ từ nhắm mắt, để lộ vẻ mặt trang nghiêm hiếm thấy. Sau đó, anh ta mở miệng, chỉ nói một chữ: “Đợi!” Cho dù bọn họ không thoát ra được thì sớm muộn cũng có người tiến vào, ví dụ như… Thiên Đầu Phật.






Lựa chọn
Buổi tối, nhóm người vẫn tá túc trong khu tứ hợp viện. Tùng Dung và Lục Vi một phòng, ba người đàn ông ở một phòng. Có lẽ cả đêm không được ngủ ngon giấc, sáng sớm còn bị Dạ đại họa đến gọi đi, cô nàng tê giác mệt mỏi ngóc đầu dậy, sau đó lại từ từ ngã lăn xuống gối. Lục Vi cũng lăn qua lăn lại trên giường, không tài nào chợp mắt được, đầu óc rối bời nằm nghe tiếng mưa rơi lộp độp dưới mái hiên.
Thở dài một tiếng, Vi Vi thò chân bước xuống giường, định xem cảnh mưa gió trong thế giới ảo và thế giới thực có gì khác nhau, nhưng khi vừa mở cửa ra, cô bỗng giật mình, khẽ thốt lên: “Nam Huyền?!”
Ngoài hành lang, Tiểu Long ngốc nghếch đang dựa lưng vào tường, ngồi bệt xuống đất, khuôn mặt anh tuấn dưới ánh đèn lồng mờ ảo, lúc ẩn lúc lúc hiện. Mưa xối xả cả đêm, thi thoảng lại có những cơn gió lạnh thổi tới làm ướt một bên vai áo của Nam Huyền.
Thoáng chốc, trái tim Lục Vi như bị bóp nghẹt, lặng lẽ bước đến trước mặt Tiểu Long ngốc nghếch, nói: “Tại sao không về phòng, anh ướt hết rồi kìa, lỡ bị cảm lạnh thì sao?” Vi Vi vừa nói vừa lấy ống tay áo nhẹ nhàng thấm khô những giọt nước mưa còn đọng trên mặt Nam Huyền, đột nhiên cánh tay mềm mại của cô bị nắm chặt lấy, xung quanh chỉ còn lại tiếng mưa rơi rả rích.
Tiểu Long ngốc nghếch đột nhiên bật cười, anh ta xoa đầu Lục Vi, nói: “Vi Vi, sau khi thoát khỏi đây, cô hãy đi tìm anh ta đi!”
“Hả?” Nghe Nam Huyền nói một câu không đầu không cuối, Lục Vi đang định hỏi tiếp, đột nhiên cảm thấy dưới chân mình truyền đến một cơn chấn động dữ dội, kèm theo đó là những tiếng gầm rú đáng sợ.
“Đó là…” Trong phút chốc, Lục Vi nắm chặt tay, đồng tử hơi dãn ra. Những tiếng gầm rú đó cô đã từng nghe thấy lúc c