Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341637
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1637 lượt.
n độc đi ra ngoài, cô muốn cho mình nhiều hơn chút không gian tự do.
"Cũng tốt." Dương Bách Lâm suy nghĩ một chút, cũng đúng, anh đưa cô trở về thật không thích hợp, "Tình Tình, có thể cho anh một cái ôm cuối cùng không?" Dương Bách Lâm đi tới bên cạnh vươn tay ôm lấy Tình Tình.
Yêu cầu như thế không quá sai chứ? Chỉ là một cái ôm mà thôi, không phải sao?
"Berlin, thật xin lỗi!" Thật không từ chối được! Tình Tình dựa vào trong ngực Dương Bách Lâm, lồng ngực đã từng cho cô những ấm áp và khích lệ, về sau cũng không có nữa! Không bao giờ nữa thuộc về cô nữa!
Cô nên vì thời kỳ trưởng thành của tình yêu mà nói với anh một tiếng ‘gặp lại sau’!
Nhưng một tiếng từ biệt cuối cùng không thể nói ra, có lẽ chỉ có loại ly biệt này mới không cần ngôn ngữ như thế.
Nếu như được làm lại từ đầu, cô tình nguyện để hai người bỏ lỡ nhau! Tình Tình không muốn khóc thêm nữa, nhưng tâm là một mảnh trống trơn đau đớn, có lẽ đau hết lần này nữa, về sau mỗi người sẽ có một cuộc sống mới, quên đi đối phương.
Vốn là coi như cái ôm ly biệt, nhìn chăm chú trong mắt người khác, lại thành một loại thủ đoạn kích thích.
Mới vừa từ trên xe xuống Tiết Tình Tình chính mình không thể tin được ánh mắt mình, dùng sức dụi dụi mắt, nhìn lại, vẫn không có nhìn lầm, cái con nhỏ chết tiệt Tiết Tình Tình lại dám ở bên ngoài cùng người đàn ông khác thân mật ôm ấp, hơn nữa còn là đàn ông đã có vợ chưa cưới.
Đường đường là con dâu nhà Mộ Dung lại làm ra chuyện mất mặt này, nếu như bị báo chí lên tiếng thì sẽ ra sao! Trước mặc kệ báo chí, tạp san có thật dám đăng không, nhưng họ chụp được tới tuyệt đối sẽ không có sai!
Cũng không biết mẹ có thật sự đợi cô thật không, Tiết Tình Tình nhanh chóng từ trong túi xách lấy điện thoại di động ra, ấn phím gọi. . . . . .
Sau khi Dương Bách Lâm đi, Tình Tình một mình ngồi ở trong phòng trà, trong tay vẫn cầm chiếc nhẫn đính hôn cùng Berlin trước kia, trong lòng ngàn vạn suy nghĩ, cứ như vậy ngây ngốc ngồi một buổi chiều.
Cô không nghĩ tới, thế nhưng ở tại cửa ra vào cô lại đụng phải người không nên đụng, không, nên nói là chỉ nghe được hai người nói chuyện mà thôi.
Tại cửa quán trà, có hai cây cột điện to, cạnh bên hai cột điện còn có một bồn cây Lục La to lớn và xanh um, cho dù có người núp ở phía sau muốn nhìn rõ cũng khó.
Cái giọng nói kia làm thế nào Tình Tình quên được. Ít nhất cô không nguyện ý nghe, thì cô cũng đã nghe mười năm rồi. Tại sao Lữ Bích Viện phải tới nơi này?
Hơn nữa nghe cái giọng nam đứt quãng kia, không phải Tiết Thiệu Trạch! Này, người đàn ông kia là ai đây?
Cô không thể ra đi, cũng không muốn trực tiếp cùng Lữ Bích Viện gặp mặt; cho nên, Tình Tình chỉ có thể tiếp tục ngừng thở, lẳng lặng đứng ở cây cột phía sau.
"Bích Viện, em thật không thể giúp anh nói một cái sao?" Giọng nói của người đàn ông lần nữa truyền vào lỗ tai Tình Tình.
"Trọng Khải, anh cho rằng Tiết Thiệu Trạch dễ dàng cho anh định đoạt như vậy sao? Thật xin lỗi, em không có cách nào giúp anh." Lữ Bích Viện lạnh mặt nói, bà biết gần đây Trương Trọng Khải gặp chuyện không tốt, mà tất cả các chuyện này dĩ nhiên không thoát được quan hệ cùng Tiết Thiệu Trạch. Nhưng bà làm sao ở trước mặt Tiết Thiệu Trạch bàn chuyện của Trương Trọng Khải?
Dù là trước kia bà cùng Trương Trọng Khải không phải có quan hệ tốt, Tiết Thiệu Trạch cũng sẽ không nghe lời của bà! Những năm này, bà quá rõ rồi! Hôm nay bà nể mặt đi gặp ông ta đã là tốt cho ông ta lắm rồi, huống chi bà lại cùng đến đây với con gái, ông ta còn có gì chưa thấy đủ sao?
"Vậy còn có Tinh Tinh? Chẳng lẽ Tiết Thiệu Trạch chẳng không quan tâm sao?" Trương Trọng Khải còn chưa phải chết tâm.
"Anh cho rằng Tiết Thiệu Trạch là ai? Tóm lại một câu nói, Trọng Khải, em thật sự không giúp được anh, chính anh tự giải quyết cho tốt đi!" Thấy con gái ở nơi đó gọi một chiếc xe, Lữ Bích Viện nửa phút cũng không muốn nữa tiếp tục ở lại đây, bởi vì căn bản là nửa điểm ý nghĩa cũng không có. Nếu như Tinh Tinh thật có thể dắt được Tiết Thiệu Trạch, vậy bây giờ mẹ con bọn họ cũng sẽ không rơi vào nông nổi này.
"Bích Viện, em giúp anh lần này được không?" Thấy Lữ Bích Viện không có nửa điểm tình cảm thương hại ông, vô tình rời đi, Trương Trọng Khải đưa tay bắt được cánh tay của bà, không muốn làm cho bà đi.
"Trương Trọng Khải, anh buông tay em ra. Không thể cho người khác nhìn đến chúng ta như vậy." Lữ Bích Viện nhanh chóng rút tay về, cực kỳ tức giận. Nơi này chính là nơi công cộng, nếu như bị người chụp lại đăng lên báo, thì bà vĩnh viễn không ở nổi trong Tiết gia nữa. Làm sao bà có thể cam tâm đi theo bên cạnh Tiết Thiệu Trạch hai mươi năm lại không nhận được gì kia chứ? Quyết không có khả năng này!
"Bích Viện, em là sợ Tiết Thiệu Trạch thấy sao? Hả?" Trương Trọng Khải chợt hả hê cười, "Nếu như mà anh đem chuyện Tinh Tinh nói ra, em nói xem Tiết Thiệu Trạch sẽ có phản ứng như thế nào?"
"Trương Trọng Khải, anh dám!" Lữ Bích Viện thét chói tai.
"Bích Viện, em mạt nộ như thế có thể làm cho bên ngoài đều nghe thấy chúng ta đang nói