XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Đoạt Tình

Hào Môn Đoạt Tình

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341635

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1635 lượt.

ho anh biết, em có yêu người kia không? Nếu như không yêu, vậy tại sao em phải lựa chọn cùng anh ta kết hôn?" Thậm chí ngay cả lời giải thích cũng không có
Dương Bách Lâm rốt cuộc không nhịn được đưa tay lau nước mắt của cô. Tâm tư của anh thì làm sao cô có thể không hiểu đây? Làm sao có thể không hiểu?
Nhưng chất vấn đã không có bất kỳ ý nghĩa gì nữa.






"Berlin, em. . . . . ." Tình Tình cứng họng rồi. Làm sao cô có thể yêu anh ta? Nhưng đáp án kia không thể nói cho anh biết.
"Tình Tình, nói cho anh biết, tại sao em muốn cùng anh ta kết hôn?" Anh chỉ muốn một cái đáp án mà thôi, cũng không được sao?
"Berlin, thật xin lỗi!" Trừ nói xin lỗi, cô không biết cô còn có thể nói gì với anh.
"Tình Tình, em cũng biết anh không phải muốn em xin lỗi như thế." Dương Bách Lâm cười khổ, đã đến lúc này cô còn không nguyện ý nói cho anh biết sao? Bọn họ ở bên nhau lâu như vậy, anh đối với cô như thế nào, cô không cảm thấy sao? Còn có chuyện gì là không thể nói sao? Không phải là không thể, chỉ là không nguyện ý mà thôi.
Có lẽ anh làm nhiều như vậy, vẫn không thể là người cùng cô chia sẻ tất cả vui buồn hờn giận. Anh có nên cảm thấy lòng chua xót hay thấy mình nên tỉnh mộng hay không làm được gì khác?
"Tình Tình, hôm nay em nói rất đúng, chúng ta đã không thể có hạnh phúc bên nhau. Không có quan hệ, anh hiểu rõ em nhất định rất khó xử, thật, anh hiểu được em mà." Tựa như cô cùng anh là một, vì cha mẹ, vì Dương gia, anh chỉ có thể đồng ý yêu cầu của nhà Mộ Dung, huống chi, cùng nhà Mộ Dung kết thân, nói đến vẫn là anh với cao rồi, có cái gì chưa đủ đây?
"Berlin. . . . . ."
"Tình Tình, vật này. . . . . ." Dương Bách Lâm từ trong túi tây trang móc ra một vật tinh xảo, cái hộp nhìn rất quen mắt, ngày trước nó cũng từng là một vật luôn đi bên cạnh Tình Tình.
Tình Tình kinh ngạc, trừng lớn đôi mắt lên nhìn, đây không phải là chiếc nhẫn ngày đó bị tên khốn Mộ Dung Trần quăng mất sao? Đêm hôm đó cô rõ ràng tìm thật lâu đều không có tìm được, làm sao lại ở trong tay Berlin?
Có phải hay không chỉ là kiểu dáng giống nhau mà thôi?
"Là ba em tự tay giao cho anh" Dương Bách Lâm đem chiếc nhẫn kia đặt ở trước mắt "Trong phút chốc lấy lại từ trong tay bác trai, anh biết ngay, mình không còn cơ hội sẽ đeo cho em lần nữa, chỉ là, anh không muốn vứt bỏ. Giữ lại, coi như là kỷ niệm, có thể không?"
Tiết Thiệu Trạch giao cho anh? Đêm hôm đó Tiết Thiệu Trạch không thể nào biết cô đang tìm cái gì. Làm sao có thể tìm và giao cho Berlin đây? Chuyện này, trừ cô và Mộ Dung Trần ra, không có người khác biết. Vậy không cần nghĩ cũng biết là Mộ Dung Trần giao phó cho Tiết Thiệu Trạch làm việc này.
"Berlin, em. . . . . ." Tình Tình nhìn chiếc nhẫn anh đưa tới, chậm chạp không dám nhận lấy. Đúng vậy, không dám. Cho dù giữa bọn họ đã không còn có thể, thế thì chiếc nhẫn đại biểu tình yêu này cô nên giữ lại sao? Như vậy có ý nghĩa gì? Không nhận, lại là đả thương lòng của Berlin.
"Tình Tình, nếu như em thật không muốn, vậy coi như không có. Anh sẽ giữ lại." Cái này là lần đầu tiên anh vô cùng nghiêm túc đối với cô gái vừa yêu vừa hứa sẽ chăm sóc và bảo vệ cô ấy suốt cuộc đời, dù về sau, anh căn bản cũng không có cơ hội đứng bên cạnh cô nữa, anh cũng không thể nén nó đi được.
Về sau, quan hệ của bọn họ cũng không còn là người yêu của nhau, không là bạn tốt nữa, mà biến chuyển thành một loại làm cho người khác đau lòng, thậm chí làm cho người ta lúng túng.
Cuộc sống sau này, nên đối mặt ra sao, cũng không ai biết. Không thấy mặt, liền không thể có chuyện.
"Berlin, cám ơn anh, cám ơn!" Cuối cùng không chống cự nổi tâm đau đớn của mình, Tình Tình đem chiếc nhẫn Dương Bách Lâm để vào trong tay.
Cái đó vốn anh ta tự mình trả lại cho anh, hôm nay lần nữa trở lại trên tay của cô. Không thể nói ra được cảm xúc đang xông lên đầu!
"Tình Tình, đừng khóc!" Nhìn cô lại đang rơi lệ, Dương Bách Lâm không nhịn được than thở, trước kia Tình Tình chưa bao giờ giống như bây giờ động một chút là khóc "Nếu như cảm thấy làm khó em, vậy coi như không có đi!"
“Em không sao. Chính là muốn khóc mà thôi!”
“Anh ta đối với em có tốt không?” Anh muốn biết vấn đề này nên dù đau đớn vẫn muốn hỏi ra.
"Berlin, em không muốn nói!" mặc kệ là ai, đã muốn hỏi cái này vấn đề này? Nó có quan trọng hay không? Không quan trọng, thật không quan trọng!
"Tình Tình, vậy trước anh đưa em về được không?" Dương Bách Lâm đứng lên, buổi chiều công ty còn có một ít chuyện cần anh và ba xử lý, hôm nay có thể cùng cô gặp mặt, thấy cô tốt như thế là đủ rồi!
"Không cần! Anh nên đi trước đi. Sau đó em sẽ bảo tài xế đến đón em!" Tình Tình cự tuyệt đề nghị muốn đưa cô về của Dương Bách Lâm, không nên cũng không thể như thế. Hơn nữa hiện tại tâm tình của cô thật không tốt, tạm thời không muốn trở về cái nhà kia. Huống chi buổi sáng, cô cùng người đàn ông kia còn có chút cãi vã, cô chỉ muốn đi ra ngoài một chút.
Như thế cũng tốt! Kết hôn lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cô đơ