Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341629
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1629 lượt.
ối mặt với anh.
"Tại sao không được uống? Trầm đại ca đâu rồi, em thua Trầm đại ca nên còn phải Uống....uố...ng! Anh đi ra ngoài!" Người uống say căn bản không cần nhìn đến ai, cô chỉ biết ai muốn ngăn cô uống rượu, cô sẽ cùng người ta trở mặt.
"Trầm đại ca?" Mộ Dung Trần nhíu mày nhìn về Trầm Ngôn. Mẹ nó! từ này lúc nào cô gái này lại cùng hoa hoa công tử này thân thiết như vậy?
Nhờ giọng nói nhẹ nhàng kia, làm xuất hiện một cổ lửa giận cho dù ai cũng có thể thấy được
"A Trần, Tình Tình không gọi tôi là Trầm đại ca, thì kêu là cái gì? Vợ bạn không thể đùa giỡn đạo lý này từ nhỏ tôi đã biết, không nên dùng loại ánh mắt này nhìn tôi, tâm tình cô ấy không tốt, tôi chỉ có thể cùng cô uống rượu mà thôi. Chỉ là mời cô ấy tới nơi này uống rượu không phải là tôi.” Trầm Ngôn nhìn một chút Âu Thánh Nguyên, mặt xấu bụng cười nói.
"Làm gì anh lại đem tôi ôm chặt như vậy? Buông tôi ra, người ta còn phải uống rượu.” Tình Tình đang dùng lực cố tránh ra khỏi người anh, cả người bởi vì tác dụng của rượu chậm chạp mềm mại té vào trong ngực Mộ Dung Trần.
"Âu Thánh Nguyên, cậu rốt cuộc cho cô uống bao nhiêu rượu?" Thấy cô gái trong ngực mình say khướt, Mộ Dung Trần nhẹ choàng tay qua vỗ lấy lưng của cô, xoay mặt qua, chỉ vào mũi Âu Thánh Nguyên, nhỏ giọng quát. Thiệt là! Biết rõ ràng cô không uống được rượu, còn muốn rót cho cô say thành ra như vậy.
"Nụ hôn Thiên sứ! Đại khái bảy tám ly." Âu Thánh Nguyên nói xong, lập tức cách xa Mộ Dung Trần ba thước, "Cái này là rượu thích hợp cho nữ sinh uống, mà thôi cậu đã tới, vậy tôi về trước đây. Cậu chăm sóc cô ấy cho tốt nhé. Đừng mắng cô ấy, hôm nay tâm tình cô ấy thật không tốt." Sau khi nói xong, Âu Thánh Nguyên lập tức lách người, anh mới không cần làm tiếp kỳ đà cản mũi.
Bảy tám ly? Một người cho tới bây giờ sẽ không uống rượu lại có thể uống bảy tám ly, vậy kết quả là sao? Đây chính rượu có nồng độ cồn là 40 độ, tác dụng chậm mười phần, bọn họ lại dám cho cô uống nhiều như vậy?
"Vậy tôi cũng đi, ở phòng trên lầu còn có người đang đợi tôi, A Trần! cậu có muốn tôi gọi người mở một căn phòng khác cho cậu không?" Thấy Âu Thánh Nguyên đi, Trầm Ngôn cũng đứng lên muốn đi nhanh chóng.
"Hôm nay, món nợ này, khi nào tôi rảnh sẽ xử lý các người sau." Mộ Dung Trần không thèm để ý đến hai người con trai bị bệnh thần kinh kia, anh cúi đầu nhìn chằm chằm cái người phụ nữ uống say đến choáng váng đầu óc, vỗ nhè nhẹ vào mặt của cô: "Tình Tình, chúng ta về nhà đi!"
"Về nhà?" Tình Tình trợn to mắt nhìn Mộ Dung Trần, "Tôi không muốn về nhà, tôi muốn uống rượu."
"Không được uống rượu nữa, ngày mai sẽ khó chịu lắm đó!"
"Tôi còn muốn uống..., còn phải uống. . . . . ." Tình Tình nằm trong ngực Mộ Dung Trần chợt nâng ly rượu lên "Tại sao anh không cho tôi uống..., tại sao? Trong lòng người ta rất khó chịu, chính là muốn uống..., muốn uống. . . . . ."
Nhìn gương mặt cô khi ngủ say vô cùng đáng yêu và thuần khiết, anh không khỏi vươn tay, yêu thương vuốt mặt của cô. . . . . . Một cái rồi lại một cái. . . . . .
Nếu như lúc tỉnh táo mà cô vẫn an tĩnh như vậy thì tốt biết bao? Nếu như ngày ngày có thể nhìn thấy bộ dáng như vậy nhìn cô, đó là chuyện hạnh phúc nhất thế giới này.
Yêu cầu như thế, có được xem là quá xa xôi không? Tình Tình! Mộ Dung Trần không trực tiếp khởi động xe, chỉ ngồi đó ngắm nhìn người đang ngủ yên ổn kia.
Nếu như thời gian có thể dừng lại vào giờ khắc này, thật tốt biết bao. Không có người khác, không có cãi vả, không có đau lòng, chỉ có anh cùng cô ở chung một chỗ.
Lúc bọn họ về đến nhà đã là hơn mười một giờ khuya.
Anh ôm cô đang ngủ say ra khỏi xe, khi tiến vào phòng, hình như Tình Tình đã khôi phục một chút ý thức.
Cô trợn tròn mắt nhìn Mộ Dung Trần, một lúc lâu sau, đột nhiên đem tay choàng qua gáy anh, thấp giọng nói, "Berlin, thật xin lỗi."
Cái gì! Lại dám ở trong ngực anh lại dám gọi tên người đàn ông khác? Hơn nữa còn là cái tên mà anh ghét nhất nữa! Xem ra hôm nay cô đi ra ngoài cả ngày không đơn thuần chính là tâm tình không tốt cho nên muốn cùng Âu Thánh Nguyên đi uống rượu a!
Vốn là muốn ôm cô vào phòng tắm, lại nghe trong miệng gọi tên người khác, sắc mặt Mộ Dung Trần đen thành một mảnh, một chân đá cửa lớn, sải mấy bước đi thẳng đến bên giường, ném cô lên giường lớn.
"Ưmh. . . . . . Choáng váng đầu. . . . . ." Người bị ném lên giường nệm lập tức lăn vài vòng, và nằm yên tại giữa giường, Mộ Dung Trần căm tức đang muốn đem quần áo trên người cô lột ra hết, sau đó hung hăng dạy dỗ một phen, cửa phòng lại đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, thật là không đúng lúc mà.
Mộ Dung Trần rất căm tức, không muốn để ý tới, nhưng tiếng gõ cửa vẫn không ngừng.
[X'> mẹ nó! Đúng thật là. . . .
Đi mấy bước đến mở cửa ra, không nghĩ tới lại là quản gia Cổ.
"Chuyện gì?" Trong cơn giận dữ, miệng anh liền không hề có chút khách khí nào, nếu như không phải là quản gia Cổ tự mình đi đến, đoán chừng anh sẽ mắng cho người kia một trận nên thân.
"Tứ t