XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Đoạt Tình

Hào Môn Đoạt Tình

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.

thấy dáng vẻ của mẹ cùng nghĩ đến những lời Tiết Thiệu Trạch nói với cô trong bệnh viện, cô không biết mình nên làm sao mới đúng.
"Chỉ cần chăm sóc tốt, bà ấy sẽ khá lên thôi. Không cần nghĩ quá nhiều, nha!" Tâm bệnh cần tâm dược mới chữa được.
"Ừ." Cô chỉ biết trả lời ngắn gọn như thế. Cô muốn thuyết phục em trai, điều cô cần làm chỉ có thể là như thế thôi? Rõ ràng là muốn nhờ anh thuyết phục em mình, nhưng cô ngoài trả lời những câu hỏi của anh, cái gì cũng nói không ra được, Tiết Tình Tình, làm sao mày lại vô dụng như thế?
"Mệt mỏi sao? Vậy em đi ngủ đi, ngày mai anh đi công tác ở Hongkong, đến lúc đó anh sẽ gọi lại cho em có được không?" Mộ Dung Trần thở dài một tiếng, cô vẫn trả lời điện thoại nhàn nhạt như thế, anh muốn hỏi cái gì cũng chẳng biết phải hỏi như thế nào, nhưng người đã ở xa thế, anh có lo lắng cũng chẳng làm được gì.
"Ừ." Nếu anh đã nói như vậy, ý anh nói là anh còn nhiều việc phải làm, cho nên không muốn nói tiếp đúng không? "Vậy anh cúp …." Câu cuối cùng còn chưa nói xong điện thoại đã không còn nhận được tình trạng kết nối
Căn bản không cần nghĩ, cũng biết cô gái bên kia đang mang vẻ mặt gì rồi. Có phải cô ước được tắt điện thoại của anh sớm nhất có thể hay không? Nếu không muốn nhận, vậy cô còn gọi cho anh làm gì, chẳng lẽ là gọi nhầm sao?
Bằng không, tại sao trong điện thoại một chỉ nói một từ. Hơn nữa còn vội vã cúp máy như thế?
Thôi, có thể chính tai nghe được giọng nói của cô, biết cô vẫn ổn, đã đủ rồi! Anh cònhy vọng xa vời cái gì nữa?
Thân thể mảnh mai nhưng lại quật cường như thế!
Dù biết rõ cô nhất định là có tâm sự, nhưng cô không muốn nói với anh, không muốn cho anh trú trong lòng của cô, anh cũng chẳng có biện pháp nào khác?
Có thể làm được, anh sẽ làm, cho dù là yêu cầu gì đi chăng nữa? Coi như tất cả những điều anh bỏ ra, vĩnh viễn cô cũng không cảm nhận được, có lúc thậm chí không muốn biết, ngay trong lòng anh hiện tại đang suy nghĩ cái gì?
Yêu một người yêu quá lâu, quá sâu, có thể biến thành cảm xúc nhàm chán hay không?
Một người khác ở bờ bên kia Đại Dương, cũng có suy nghĩ giống như thế.
Sau khi trả điện thoại lại cho em trai, Tình Tình trở về phòng, nằm trên chiếc giường mềm mại, nghĩ tới người đàn ông mới vừa nói chuyện điện thoại xong, anh còn quan tâm đến cô không?
Giọng nói của cô vẫn mang vẻ lạnh nhạt, nhưng đó chỉ là ngôn ngữ của cô kém cỏi, không biết phải nói gì với anh. Rõ ràng là có chuyện muốn nói lại chẳng thể nói được.
Anh bảo ngày mai phải đi công tác, vậy có phải do công việc bận rộn hay không?
Vậy mấy ngày tới có lẽ cô không nên làm phiền anh? Mấy ngày nữa cần gì hãy nói! Hiện tại đều cô muốn là mẹ mau lành bệnh.
Không phải đó mới là việc quan trọng nhất sao? Thật ra thì không thể phủ nhận, cô hi vọng ba mẹ có thể ở bên cạnh nhau!






Mấy ngày nay, Tình Tình mỗi ngày đều ở cùng với Thẩm Quân Hoa, có khi cùng bà ở trong vườn hoa chăm chút sửa sang lại những cây cỏ kia, hoặc là cùng với bà ra ngoài đi dạo cùng nhau tản bộ.
Còn Thẩm Diệu Dương thì mỗi ngày đều phải đến trường học đi học, trước đây bởi vì phải chăm sóc mẹ mà đã bỏ sót quá nhiều bài tập nên lại càng thêm bận rộn, sau khi Tình Tình đến mới có thể yên tâm để Thẩm Quân Hoa ở nhà mà chuyên tâm vào việc học .
Mấy ngày nay cùng sống chung đã khiến cho ngăn cách của hai mẹ con cô vơi đi rất nhiều, chỉ trừ việc Thẩm Quân Hoa cứ cách chừng hai giờ sẽ lại hỏi Tình Tình: "Thiệu Trạch tại sao không trở lại?"
Nếu như ngày nào đó tan học muộn, bà sẽ luôn không chịu ăn cơm trước phải chờ đến khi Thẩm Diệu Dương trở lại mới thôi, Thẩm Quân Hoa như vậy khiến cho Tình Tình thấy rất đau lòng, cũng thấy bất đắc dĩ.
Nhưng mà hiện tại phía em trai của mình cô thật một chút biện pháp cũng không có.
"Thiệu Trạch, chúng ta đi đến chỗ đó có được hay không?" Thẩm Quân Hoa vẫn đang ngồi yên tĩnh chợt chỉ vào quang cảnh rực rỡ bên ngoài vui vẻ nói.
“ Đây là chỗ nào, thật là đẹp!" Tình Tình nhìn theo phương hướng Thẩm Quân Hoa đang chỉ, thấy được trên con đường quanh co khúc khuỷu đối diện trồng đầy hoa tươi, hơn nữa còn có rất nhiều xe đỗ bên dưới sườn núi, ở đây lại có con đường như vậy sao?
"Đây là Lombardstreet nổi danh nhất San Francisco." Đây cũng là mục đích hôm nay muốn dẫn bọn họ tới chiêm ngưỡng!
"Lombardstreet?"
"Đúng vậy, đi lên có sợ hay không?" Thẩm Diệu Dương nhìn Tình Tình hỏi, hiện tại mới bắt đầu có chút lo lắng, khi đi lên sườn núi đó có thể khiến cho bọn họ mệt mỏi hay không, nhưng mà bọn họ có thể đi xung quanh bên dưới là tốt rồi.
"Không sao, chị cũng muốn đi xem một chút." Rồi Tình Tình quay đầu sang nhìn mẹ: "Chúng ta cùng đi, có được hay không?" Cô thật ra thì cũng không yếu đuối đến vậy. Nằm bệnh viện gần một tháng mới ra cửa, có lẽ cũng bởi vì người quá thiếu hụt vận động cho nên càng lúc càng lười rồi. Hôm nay ra ngoài đi một chút vừa đúng.
"Ừ, tôi thích cùng đi với Thiệu Trạch." Trong mười câu nói của Thẩm Quân Hoa thì có tám câu là liên