Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Đoạt Tình

Hào Môn Đoạt Tình

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341515

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.

g thêm lần nữa rồi lại nói: "Chị, thật xin lỗi."
Vốn anh rể muốn chị mình tới đây đển giải sầu , không nghĩ tới lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy.
"Dương Dương, sao em lại nói vậy ! Bà là mẹ của hai chúng ta mà. Được rồi, đừng có nói thêm gì nữa không lại trễ đấy, mau đi thôi." Tình Tình liền đẩy em trai ra ngoài.
Cho đến sau khi Thẩm Diệu Dương đi Tình Tình trở lại bên trong phòng bệnh, ngồi ở bên giường, nhìn mẹ của mình đang ngủ trên giường. Mặc dù ngủ thiếp đi, nhưng chân mày vẫn còn chau lại giống như là có rất nhiều chuyện trong lòng không bỏ xuống được.
Mẹ cô đã khổ nhiều năm như vậy, tại sao còn phải chịu thêm sự tra tấn giày vò này?
"Mình mà trở nên xấu xí. . . . . . Thiệu Trạch sẽ không thích nữa. . . . . ." Trong lúc ngủ bà lại vẫn lẩm bẩm trong miệng.
"Sẽ không, sẽ không, cha chắc chắn vẫn sẽ thích mẹ." Tình Tình cầm lấy tay bà an ủi.
Hai ngày nay, cô luôn nghĩ tới có nên thông báo cho Tiết Thiệu Trạch để ông tới đây hay không. Cô biết rõ em trai sẽ không đồng ý, nhưng mẹ đã bị như vậy rồi, điều bà quan tâm nhất vẫn là người kia giấu ở chỗ sâu nhất tận trong lòng bà.
Bọn cô sao có thể ích kỷ không để cho bọn họ gặp mặt được đây? Có lẽ gặp mặt cũng sẽ không xấu như trong tưởng tượng thì sao? Có lẽ gặp mặt nhau sẽ còn là hạnh phúc nửa đời sau của bọn họ nữa chăng?
Bọn cô sao có quyền đi tước đoạt hạnh phúc của bọn họ được?
Không, cô nhất định phải thông báo cho Tiết Thiệu Trạch, cho dù em trai có trách cũng phải làm. Nhưng mà trước khi thông báo cho ông thì cô nghĩ cần phải có người ủng hộ cho mình.
Người kia không phải là cậu của cô, cũng không phải là người nào khác mà là người đã mấy ngày không có liên lạc - Mộ Dung Trần, cô tin tưởng anh nhất định có thể giúp được cô.
Chỉ hy vọng, khi gọi điện thoại qua sẽ không ảnh hưởng đến công việc của anh, lúc này, chắc là anh vẫn đang làm việc rồi?






Dạ vũ còn chưa kết thúc, Mộ Dung Trần thật sự là chịu không được nữa, anh không muốn đóng kịch thêm nữa, anh lặng lẽ rời khỏi.
Lam Chỉ Nông đi sau anh, khiến anh có chút không tập trung. Bởi vì, anh không mang theo điện thoại di động. Anh sợ mình sẽ luôn cầm điện thoại di động lên nhìn.
Đúng vậy, anh đang mong đợi cô lần nữa chủ động gọi cho anh, nhưng anh không thể đợi chờ thêm nữa. Anh có chút không nhịn được, cho nên, tối nay cố ý không đem điện thoại trên người.
Kỳ vọng phải nhiều lắm, thất vọng cũng càng nhiều.
Mộ Dung Trần đi tới cửa phòng của mình, thẻ phòng trong tay vừa đưa lên, anh có một cỗ dự cảm xấu.
Nếu cô đã không thể làm tốt công việc của anh, vậy thì anh sẽ tìm người khác thay thế. Chỉ cần ra tiền, sợ gì không tìm được người tài.
"Anh sợ vợ của anh biết chuyện đêm khuya có phụ nữ đi vào phòng của anh phải không?" Lam Chỉ Nông đứng lên, bất đắc dĩ quăng lại một câu thoại khôn ngoan, đối với vợ của anh, từ trước đến giờ cô đã là đố kỵ, cô chán ghét toàn bộ trên người cô gái kia.
Mặc dù cô biết, thật ra câu uy hiếp này không có nửa điểm tác dụng, cô chỉ không cam tâm mà thôi. Không cam lòng đánh mất tất cả, cuối cùng đến công việc tốt cũng mất. Nhưng, tối nay không phải cô không làm được gì, không phải sao? Chỉ mong người kia cam kết với cô cái gì đó, xem như tất cả là lỡ lời.
Những lời này rốt cuộc lại để cho Mộ Dung Trần xoay người đi tới trước mặt cô, đưa tay nắm lấy cằm của cô.
"Cô nói cái gì?" Anh dùng vẻ mặt lạnh lùng hỏi, ánh mắt lạnh lùng làm người ta cứng lại."Cô dám uy hiếp tôi?" Anh không làm gì trái với lương tâm, đương nhiên anh không sợ. Nhưng tâm cơ cô gái này nhắc tới Tình Tình để cho lòng anh trong nháy mắt bừng sáng, hình như có chuyện gì trong đầu chợt lóe lên.
"Em. . . . . ." Dũng cảm soi mói mới vừa rồi chợt biến mất, Lam Chỉ Nông không dám mở miệng.
"Vĩnh viễn đừng nghĩ động được đến cô ấy, nếu sẽ khiến cô không thể ngẩng đầu dậy. Ai cho cô nói bậy?" Mộ Dung Trần đi tới bên giường cầm điện thoại di động của anh lên, đi tới bên cửa liền dừng bước lại hỏi.
". . . . . ." Lam Chỉ Nông đứng ở nơi đó không nói một câu.
"Lam Chỉ Nông, cô có thể không nói, nhưng đừng nghĩ tôi không tra ra được. Không cần làm bộ trước mặt tôi" Ném lại một câu sau cuối, Mộ Dung Trần cũng không quay đầu nhìn lại. Đối với cô gái ngốc như thế này anh cũng chẳng muốn ở lại làm gì.
Cô nói không có quan hệ anh điều tra ra có. Chỉ bằng thân phận Lam Chỉ Nông, không thể nào có cơ hội đi vào căn phòng này.
Cô bằng bất cứ mọi giá phải hấp dẫn được anh, nhất định không để cho anh đi đơn giản như thế.
Ngày thứ hai khi Tiết Thiệu Trạch tới San Francisco, vào đến bệnh viện người Hoa đã là chín giờ tối theo giờ địa phương.
"Tình Tình, con làm sao vậy?" Ở đại sảnh bệnh viện, Tiết Thiệu Trạch thấy Tình Tình một mình đang đợi ông, liền đi đến ôm bả vai con gái, trên dưới quan sát một phen, trừ sắc mặt có chút tái nhợt ra, giống như không có gì thay đổi lớn?
"Ba. . . . . ." Đây là lần đầu tiên Tình Tình cảm nhận được tình yêu thương của ba, trong lòng trăm