Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341501
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1501 lượt.
đi theo cậu ta vào trong.
"Rốt cuộc cậu muốn như thế nào? Không có chuyện gì thì tôi về." Bọn họ ngồi xuống một chỗ cạnh cửa sổ, đợi người đem cà phê ra, Mộ Dung Kỳ chỉ lo loay hoay làm cái gì đó không chú ý đến cô.
"Gấp cái gì, nhìn xong rồi đi về cũng không muộn!" Mộ Dung Kỳ cười đem đem hình chuyển để trước mặt cô.
Đó là anh?
Trong màn hình nhỏ, những thứ kia vô cùng rõ ràng, anh ôm một cô gái cùng khiêu vũ trong sàn nhảy, cô gái kia thoạt nhìn rất quen thuộc, nữa điểm tiếp theo, mặt của cô gái kia rất quen thuộc, dường như đã gặp một lần - Đơn Tuệ Ngữ, những tấm hình sau hai người càng lúc càng thân mật.
Mộ Dung Kỳ là có ý gì? tay Tình Tình đang cầm con chuột ngừng lại, sắc mặt cũng theo đó tái nhợt.
Mộ Dung Kỳ nhìn nét mặt của Tình Tình, không buông tha một giây nào, "Tiếp tục nhìn xuống đi, đặc sắc còn ở phía sao."
Nhìn thì nhìn, ai sợ ai?
Đó là tin tức chứ? Phó Tổng giám đốc Mộ Dung Trần của Tập đoàn tài chính Mộ Dung cùng thiên kim tiểu thư nhà họ Đơn liên tiếp qua lại, tin đồn Mộ Dung Trần cùng vợ đã chia tay một năm, nhà Mộ Dung cùng nhà họ Đan đang cố định kết thân lần nữa. . . . . . Sau đó là một đống hình ảnh họ cùng ngồi ăn cơm, cùng nhau tham gia tiệc, đây coi là cái gì đây?
Anh lạnh lùng với cô như thế là vì Đơn Tuệ Ngữ sao?
Mộ Dung Kỳ cho là tùy tiện lấy ra những hình này có thể lừa gạt cô sao? Truyền thông vẽ rắn thêm chân rất lợi hại, cô sẽ không chịu vũ nhục cùng tổn thương như thế, làm sao cô lại tin tưởng đây là sự thật?
Nhưng chứng kiến cảnh anh ôm cô gái gái khiến lòng cô đau, không biết nó xông ra từ đâu, đem lòng cô cắt thành trăm mảnh.
Cô lựa chọn tin tưởng anh, nhưng thật ra thì trong lòng vẫn hoài nghi. Nếu như những thứ này đều không phải là thật, vậy tại sao anh cứ để mặc cô ở San Francisco lâu như vậy, cũng không quan tâm cô?
Cái tiểu thư Đơn gì đó, quả thật tốt hơn cô rất nhiều không phải sao? Có lẽ anh không tìm được tấm lòng của cô, thì muốn lấy nó từ Đơn Tuệ Ngữ? Tại sao lại không chứ? Bọn họ còn là thanh mai trúc mã, bạn bè thân thiết nữa kia mà? Bọn họ mới xứng đáng bên cạnh nhau không phải là cô!
"Cô không yêu anh tư, vậy thì rời khỏi anh ấy đi." Giọng nói lạnh lẽo của Mộ Dung Kỳ vang lên, dừng lại một chút mới nói tiếp: "Hôn nhân của các người vốn là sai lầm, bây giờ cô đã tìm được hạnh phúc mình mong muốn, đúng lúc nên chấm dứt sai lầm còn xót, nếu không cuộc đời của anh tư tôi sẽ bị cô phá hủy? Anh ấy có quyền có hạnh phúc, mà cô đã không cho anh ấy hạnh phúc được thì cũng không nên kéo mất cuộc đời anh ấy."
Quyết Định Ly Hôn
Từ chiều hôm qua đến bây giờ, tâm tình của Tình Tình vẫn thật không tốt, vô cùng không tốt.
Cô vốn tưởng rằng mình đối với chuyện này có thể bàng quang, nhưng từ tối hôm qua sau khi về đến nhà, trong đầu cô vẫn là những tấm hình kia còn có cả những lời bình luận của báo chí kia nữa.
Tối hôm qua sau khi cơm nước xong cô không ở lại phòng khách xem ti vi cùng với em trai mà trở về phòng ngồi trước bàn đọc sách, mắt như có như không nhìn vào trong máy vi tính buổi họp báo Xuân hè Paris mới nhất, thưởng thức những khuynh hướng thời gian đang thịnh hành.
Ở trên đó còn chưa có tắt một trang web mà tiêu điểm là Mộ Dung Trần và thiên kim Đơn Tuệ Ngữ của Đơn gia, đay là tấm hình tuần trước bọn họ cùng nhau tham gia một tiệc rượu.
Cô liền nghĩ, không phải là mình đang ghen đấy chứ?
Khi Tình Tình mặc áo khoác ngắn xanh nhạt, dưới chân đi giày da dê, trên đầu còn đội một chiếc mũ quả cầu đáng yêu màu vàng, trong tay đang ôm một chồng lớn tập tranh màu sắc rực rỡ kinh điển về quảng cáo, từ trong học viện đi ra, vừa đi còn vừa cùng bạn học bên cạnh nói chuyện thì đột nhiên điện thoại di động vang lên.
Lấy ra, thấy một số lạ, liền ấn nút nghe lễ phép nói: "Hel¬lo?"
Thật là kỳ quái đầu kia của điện thoại cũng không có lên tiếng, cô hình như cảm nhận được điều gì, dừng bước lại, ngẩng đầu lên nhìn. . . . . .
Cách đó không xa là chiếc xe sang trọng quen thuộc, sau tấm kính xe là gương mặt tuấn tú lạnh nhạt khiến cho hai chân Tình Tình nhất thời giống như rót đầy chì, hoàn toàn không chuyển động được.
Lúc này San Francisco đã là mùa xuân rồi, cũng không tính là quá lạnh, nhưng tại sao trong ngày xuân này trong lòng Tình Tình vẫn thấy vô cùng lạnh lẽo.
Tại sao anh lại tới đây? Hơn nữa lại còn không báo trước tiếng nào.
Cô từng bước từng bước đi tới bên cạnh xe, thuận theo ngồi lên xe, trên đường anh cũng chuyên tâm lái xe, không nói gì, Tình Tình cũng không dám đường đột trêu chọc cũng không dám mở miệng hỏi anh là họ đang đi đâu, im lặng ngồi bên cạnh.
Cho đến khi xe dừng lại trước cửa một ngôi biệt thự rất lớn, sau khi anh ấn chốt mở cửa sắt lớn tự động mở ra, xe chậm rãi lái vào bên trong.
Sau khi đậu xe xong, hai người một trước một sau bước vào phòng, bên trong phòng bởi vì đã điều hòa không khí nên rất ấm áp, màu xanh của cây cối đậ vào mắt mang đầy sức sống dồi dào, bởi vì có giúp việc đúng giờ tớ