Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.
ó thời gian đi đâu. Hơn nữa tớ cũng nói với cậu rồi, tớ đã kết hôn."
Mặc dù cô đã cầm nhẫn cưới ra, nhưng vì không ai thấy mặt người đàn ông kia nên không ai nguyện ý tin lời cô, nhưng nếu giữa bọn họ còn có một hôn ước, cô dĩ nhiên sẽ không hổ thẹn để nói ra.
Hơn nữa, kể từ sau khi kết hôn, mặc dù lúc ban đầu cô bị ép buộc, nhưng cũng chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ ly hôn.
"Emily, cậu kết hôn? Không nên gạt tớ như thế?" Lisa trợn to đôi mắt màu xám lên, nói lời không tin, "cậu còn trẻ thế làm sao sẽ kết hôn? Hơn nữa còn không mang nhẫn nữa kia mà?"
"Lisa, tớ thực sự đã kết hôn". Không mang chiếc nhẫn chỉ là bởi vì tớ đã vứt bỏ." Cô sợ tim mình đánh mất không thể tìm về được!
"Emily, vậy chúng ta có thể cùng đi ra ngoài ăn bữa cơm không?" Giọng nói ôn hòa của một người con trai vang lên, chính là cái người không màn sĩ diễn cố gắng theo đuổi người phụ nữ Đông Phương.
Ai cũng nói người đàn ông học nghệ thuật thì vô cùng lãng mạn, cái đó con trai kia đầu tóc màu vàng kim, lúc này đứng ở trước mặt của Tình Tình, thậm chí có một tia ngượng ngùng.
"Đúng vậy, cho dù đã kết hôn, cũng có thể kết bạn mà. Tớ biết có một quán ăn rất ngon, hơn nữa còn là món Trung Quốc a! Cùng tớ đi ăn có được không?"
"Chị, cùng đi chứ, không ngại nhiều người chứ?" Vốn là Thẩm Diệu Dương mới vừa xuống xe liền thấy cảnh chị bị người ta quấn lấy.
Chỉ là, cuộc sống của chị hai quá đơn thuần, trừ đi học ra là về nhà, như vậy sẽ khiến cuộc sống của cô càng ngày càng nhàm chán mà thôi. Mặc dù cậu không hiểu chị hai và anh rể đang đóng phim gì, nhưng anh rể giao phó cho cậu, phải chăm sóc tốt cho vợ anh ấy, không được để cho chị không vui, vậy nên anh đương nhiên phải cố gắng một chút.
Muốn cô vui vẻ một chút thì ở nhà là vô ích. Quan hệ của ba mẹ ngày tối, tốt đến độ bọn họ là con cái cũng không thể chen vào, mặc dù mẹ vẫn như vậy, ý thức vẫn mơ hồ, trong mắt trong lòng đều chỉ có Tiết Thiệu Trạch, nhưng thấy người đàn ông kia đối tốt với mẹ như thế, cậu cũng không cấm đoán nữa .
Vốn hôm nay cậu định rủ chị hai ra ngoài ăn cơm, bởi vì cha mẹ bọn họ đã đi chơi rồi, trong một tuần lễ sẽ không trở về.
Bộ dáng như vậy, coi như là tất cả đều vui vẻ, ai cũng không cự tuyệt được.
Xế chiều mỗi ngày, sau khi tan học, nếu như Thẩm Diệu Dương không rảnh đến đón cô..., cô sẽ đi xe bus về nhà. Thật ra thì ngược cô lại thích cảm giác như thế, đơn giản mà vui vẻ.
Mùa xuân ở San Francisco tới rất sớm, mây cao không khí mát mẻ, xuân ý dồi dào. Mùa xuân ở San Francisco rất đẹp, ánh nắng ấm áp, cây lá xanh tươi, những nụ hoa dần mọc, nụ hoa hé nở đầy những con đường, ngay cả trong bầu trời cũng tràn ngập hương hoa; Tình Tình đeo balo từ trong trường học ra ngoài, cùng mấy người bạn bên cạnh nói lời tạm biệt, mau hơn nữa bước hướng trạm xe bus đi tới.
Ai ngờ còn chưa đi đến trạm xe bus, một chiếc xe thể thao lại đột nhiên dừng lại bên cạnh cô, còn "bíp bíp" nhấn kèn inh ỏi.
Cô sợ hết hồn, vừa mở mắt ra, đã thấy Mộ Dung Kỳ một thân hàng hiệu từ trên xe ưu nhã đi xuống, khóe môi nhếch lên nhìn cô nở một nụ cười.
Làm sao anh biết cô sẽ xuất hiện ở đây? Tình Tình nhìn trong xe một chút, chỉ có một mình anh.
"Thế nào? Nhìn thấy tôi như nhìn thấy quỷ lắm à?" gương mặt Mộ Dung Kỳ cười, lại làm cho người ta không cảm thấy cậu đang cười, "Đừng nói cô nghĩ anh tư đi cùng tôi nhé?"
"Tôi không biết cậu đang nói gì, thật xin lỗi, tôi phải chờ xe." Tình Tình muốn tránh khỏi cậu ta, lại bị cậu ta ngăn cản.
"Đường đường là con dâu nhà Mộ Dung sao phải đi xe bus về nhà, nghe rất buồn cười có phải không?" Mộ Dung Kỳ kéo ra một nụ cười.
"Mộ Dung Kỳ, cậu rốt cuộc muốn như thế nào?" Tình Tình không thể nhìn thẳng vào người đàn ông này. Cũng không biết cậu ta rốt cuộc muốn làm cái trò gì. Giống như câu ta không nhìn cô vừa mắt vậy.
"Lên xe."
"Tôi nghĩ chúng ta chẳng có chuyện gì để nói. Cậu có gì hãy nói tại nơi này luôn đi." Tình Tình đề phòng nhìn cậu ta, dáng vẻ của cậu cho thấy cậu là con người bụng dạ xấu xa, cô không muốn đơn độc đi theo cậu.
"Tiết Tình Tình, rốt cuộc cô có chịu lên xe hay không? Tôi không ngại ôm cô lên đi, nếu như cô không sợ anh tư biết." Mộ Dung Kỳ sẽ không biết cậu còn cách nào để giải quyết cô gái này nữa.
"Rốt cuộc cậu có chuyện gì?" Bất đắc dĩ, Tình Tình không thể làm gì khác hơn là thỏa hiệp. Mộ Dung Kỳ là em trai của Mộ Dung Trần, cô cũng chẳng tin cậu ta dám làm chuyện gì.
Ngồi lên xe, Tình Tình không nhịn được mở miệng nói.
"Đợi lát nữa cô sẽ biết." Mộ Dung Kỳ đeo lên đeo mắt kính lên, không nói thêm gì nữa.
Cho đến khi xe ngừng lại trước một khách sạn, Tình Tình mới lên tiếng lần nữa, "Mộ Dung Kỳ, cậu muốn cái gì?"
"Tôi dẫn cô đến khách sạn rất bình thường. Yên tâm đi, tôi không có hứng thú với cô, chỉ muốn mời cô một ly cà phê và ăn ít đồ ăn nhẹ mà thôi."
Mộ Dung Kỳ xuống xe, giúp Tình Tình mở cửa xe và thuận miệng trả lời.
Quán cà phê trong khách sạn vào giờ phút nào không có nhiều người, Tình Tình không hiểu Mộ Dung Kỳ rốt cuộc muốn làm cái gì, chỉ có thể