Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341550
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1550 lượt.
ề này
Từ nhỏ đến lớn, dù là chuyện gì, anh chưa từng lâm vào hoàn cảnh xấu, nhưng đối với tình cảm với cô, anh rõ ràng mình đang yếu thế, không chưa từng nghĩ cô không muốn sinh con cho anh
Về con, anh thừa nhận anh chưa từng nghĩ qua. Nhưng, người con gái này, lại nói với anh không cần sinh. Cô mới 20 tuổi, cuộc sống chỉ mới bắt đầu, tạm thời không muốn có con cũng là chuyện bình thường. Nhưng, cô là người con gái Mộ Dung Trần muốn cưới làm vợ, lại nói không muốn có con với anh, trong lòng anh cảm thấy khó chịu. Cô không muốn có con, có phải không muốn có ràng buộc sâu hơn với anh?
Chẳng lẽ, cô cho là sau khi gả cho anh, còn muốn rời khỏi sao?. Cô nằm mơ?
Phía sau xe không ngừng bóp còi, nhưng người đàn ông trên xe vẫn thờ ơ như cũ
"Nói lại lần nữa!" Sắc mặt của hắn thật bình tĩnh, làm cho người ta không nhìn ra có phải đang tức giận hay không
"Chúng ta có thể. . . . . . Không cần đứa bé. . . . . ." Giọng điệu của anh rõ ràng rất nhẹ, rất nhạt. Nhưng tại sao cô lại cảm thấy anh đang tức giận. Người đàn ông này, cho tới bây giờ cô chưa từng hiểu rõ anh, nhưng cô biết anh đang tức giận
"Lý do!" Anh rất tỉnh táo ném ra hai chữ.
"Trước tiên lái xe đi có được hay không?"
Thời gian buổi trưa, chính giờ cao điểm tan tầm, đoạn đường vốn lưu thông nay vì anh đậu xe ngang đường mà khiến cho giao thông bị đình trệ
“ Tôi hỏi em lý do” Mộ Dung Trần cũng không để ý đến người khác, giống như phần đường này là của nhà anh, mở miệng nói : “ Không nói?”
“ Tôi còn muốn đi học” Cô còn chưa tốt nghiệp, lý do này được không?
“ Sinh con xong vẫn có thể học được” Bọn họ nhất định ở trên đường cái thảo luận vấn đề này sao?
“ Tiết Tình Tình…..” Thanh âm của anh chợt thấp xuống, nhìn cô một cái thật sâu, cũng không nói gì thêm, Mộ Dung Trần trực tiếp khởi động xe
Dọc theo đường đi, mãi cho đến khi trở về biệt thự, anh cũng không nói chuyện với cô. Sau đó ở trước cửa biệt thự cũng để cô tự mình xuống xe, cô vừa mới xuống xe thì xe của anh đã phóng như điên
Đây là lần đầu tiên, anh chủ động rời khỏi cô
Anh như vậy là đang tức giận sao?. Người đàn ông luôn thích trêu chọc cô cũng có ngày tức giận?
Tình Tình nhìn phương hướng xe rời đi, thở dài một hơi. Cứ như vậy, quan hệ của bọn họ tốt nhất nên vĩnh viễn dừng lại như vậy
Anh không cần lấy lòng cô, mà cô, dù thân thể không được tự do, nhưng ít nhất trái tim vẫn nằm trong tay của mình
Cho dù ko cam tâm hay không tình nguyện thì ngày đám cưới cũng đến rất nhanh
Ngày đó, sau khi anh tức giận ở trước cổng biệt thự, đêm đó vẫn trở lại. Vừa về tới phòng, liền đi đến bên giường yên lặng nhìn cô thật lâu rồi mới bước vào phòng tắm
Tình Tình biết anh trở lại, cũng biết anh nhìn cô, sau đó lên giường ôm cô, trước khi cô tiến vào mộng đẹp, hình như cô nghe anh thở dài một tiếng, nói :
“ Anh nên làm gì với em đây?”
Hôn lễ được cử hành ở Mộ Dung đại trạch. Hôm đó, sáng sớm, cô bị kéo đi làm tóc, trang điểm, thử lễ phục, vội vàng ngay cả thời gian để thở cũng không có
Cô không hiểu, tại sao mấy ngày nay cô lạnh nhạt với anh, nhưng anh thậm chí vẫn bao dung, cô có cái gì đáng để anh yêu thích như vậy?. Đối với người phụ nữ chỉ mới gặp 1 2 lần đã yêu như thế?. Anh đối với cô tốt, không phải cô không thấy, không cảm nhận được, nhưng cô không có cách nào tiếp nhận được
Nếu như cô đón nhận, vậy tình cảm nhiều năm với Dương Bách Lâm sẽ như thế nào?. Anh ấy là vô tội, nếu như trời định kiếp này bọn họ vô duyên, thân thể của cô không thể thuộc về anh ấy, như vậy ít nhất cô cũng giữ trái tim mình lại cho anh, được không?
“ Em rốt cuộc cũng thuộc về anh” Nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, nhìn khuôn mặt của cô vì trang điểm mà trở nên phong tình quyến rũ, trong lòng, dâng lên nhu tình như thủy triều, không phải anh không nhìn thấy tia bi thương và kháng cự trong mắt của cô, không phải không biết cô mang tâm trạng gì để kết hôn với anh, nhưng anh không muốn buông tay, anh muốn cô, dù anh phải trả bất cứ giá nào cũng phải có được cô
Mà cô, chính là người phụ nữ mà anh tình nguyện trả giá để có được
Tiếng cười vui vẻ của mọi người truyền đến bên tai, cô không muốn nghe nữa, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, không dám nhìn vào tròng mắt tràn đầy tình ý của anh, bởi vì như vậy sẽ làm cho cô cảm thấy sợ hãi và hoảng loạn, rất áy náy và có cảm giác chột dạ, đối với người nào cảm thấy đau lòng, đối với người nào cảm thấy chột dạ, cô không biết và cũng không muốn biết
Hôm nay là ngày cô đợi suốt 10 năm, nhưng người vốn sẽ cùng cô nắm tay để ngắm mặt trời mọc, thưởng thức mặt trời lặn đã không còn là anh
Bách Lâm, xin lỗi. Phụ anh, là lỗi của em, nhưng em không có biện pháp nào khác
Mẹ, mẹ biết con kết hôn rồi chứ?. Mẹ có thấy dáng vẻ của con khi mặc áo cưới không?. Có phải mẹ vẫn còn tiếc nuối vì năm đó không có được hôn lễ như vậy?
Cho dù là khẽ nhắm mắt suy nghĩ nhưng nước mắt của cô vẫn lặng lẽ rơi xuống
Môi mỏng hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, trong không khí