Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341627
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1627 lượt.
Mộ Dung Trần và Mộ Dung Cầm.
"Ông nội. . . . . ."
"Ông nội . . . . . ."
Mộ Dung Trần và Mộ Dung Nghiên cùng đồng thời mở miệng nói.
"A Trần, cháu nói xem." Lão Thái Gia chỉ rõ muốn nghe ý tứ của Mộ Dung Trần.
" Tập đoàn Mộ Dung của chúng ta có thể độc lập khai thác dự án này, nhưng mà nhà họ Dương lại vì dự án B11 này mà giai đọa trước đã đầu tư và cải cách lại . Nếu như nhà Mộ Dung cùng nhà họ Dương kết thân chỉ có lợi cho chúng ta. Mà sau khi kết thân dự án này vẫn của nhà Mộ Dung, nhưng nhà họ Dương gia có thể cùng tập đoàn Mộ Dung hợp tác những hạng mục khác, cái này không có xung đột. Dương Bách Lâm mặc dù chưa tốt nghiệp đại học nhưng trước kia bọn họ cũng coi như có thành tựu trong việc cung cấp thực phẩm, thiết kế cũng làm được rất tốt, không thể phủ nhận đây cũng là một nhân tài hiếm thấy. Tương lai cũng có thể giúp ích cho nhà Mộ Dung."
Lời của Mộ Dung Trần rất rõ ràng từng câu từng chữa đều vì lợi ích của công ty nhưng mà trong lòng các vị tinh anh đang ngồi ở đây không ai lại tin tưởng anh có lòng tốt như vậy.
Ông nội cố ý tập trung bọn họ ở đây mục đích cũng chỉ là để giáo huấn bọn họ mà thôi.
"Nói như thế không sai, nhưng mà cháu không phải nên hỏi ý kiến của em mình và chú hai hay sao?" Lão Thái Gia liếc mắt nhìn đứa con trai thứ hai và cháu gáiduy nhất của mình.
"Cầm nhi. . . . . ." Mộ Dung Trần cười như không cười nhìn Mộ Dung Cầm.
"Ông nội, chuyện hôn sự này con đồng ý." Mộ Dung Cầm nhìn anh Tư sau đó dùng giọng nói kiên định của mình trả lời ông nội. Cô cũng biết, mình và Bách Lâm cũng chỉ là vật hy sinh dưới thủ đoạn của anh Tư mà thôi. Nhưng mà cô lại cam tâm tình nguyện làm vật hy sinh này.
Thân là người của nhà Mộ Dung, hôn nhân của cô nhất định chạy không khỏi việc kết hôn lợi ích. Vì vậy cô ít nhất có thể tự lựa chọn cho mình một người mình thích? Dù cho Dương Bách Lâm không thích cô nhưng cô vẫn nguyện ý thử một lần.
Không thử thì làm sao biết mình nhất định chỉ có thể làm người thất bại hay không?
"Nói như vậy, các người thật ra đã sớm bàn bạc với nhau rồi lại không nghĩ đến phải báo cho một ông già như ta đây?"
Lão Thái Gia nặng nề vỗ lên bàn, cặp mắt sắc bén chăm chú nhìn mấy đứa cháu của mình.
"Ông nội, chúng con không có cố ý muốn lừa gạt người. Chỉ là chuyện chưa được xác định rõ ràng cho nên mới kéo dài tới bây giờ." Mộ Dung Kiệt lên tiếng thay các em.
Muốn lừa gạt cũng là không thể nào mà gạt được!
"Hàng Phong, con cũng đồng ý như vậy?"
Mấy người Mộ Dung Trần vừa nghe đến không phải chuyện của bọn họ thì không lên tiếng nữa, ngồi ở vị trí của mình im lặng lắng nghe.
"Cô ấy ra nước ngoài giải sầu rồi !" Ngày đó sau khi cô và anh nói đến chuyện ly hôn thì hôm sau cô chỉ để lại tờ đơn li hôn đã ký sẵn ở trong phòng, sau đó liền chạy mất.
Gọi vào điện thoại di động thì đã thấy tắt máy! Cô thật là ngoan độc! Chờ anh xử lý tốt chuyện của công ty rồi xem anh sẽ xử lý cô như thế nào!
"Các cháu kết hôn cũng hơn hai năm rồi, cũng nên suy tính tăng thêm con cháu cho nhà Mộ Dung đi?"
"Ông nội chuyện này chờ Cảnh Ca trở về con sẽ thương lượng với cô ấy." Đứa bé cũng có lẽ cũng là một biện pháp tốt ?
"Các cháu cũng ra ngoài đi!" Lão Thái Gia chợt quay người qua mở cửa sổ rồi phất phất tay ý muốn bảo bọn họ đi ra ngoài.
Biết rõ tính tình của Lão Thái Gia nhà Mộ Dung nên tất cả mọi người liền đứng lên lẳng lặng đi ra ngoài. Vốn tưởng ông nội sẽ giận dữ giáo huấn bọn họ một trận kết quả chỉ là tùy tiện hỏi một chút mà thôi.
Điều này cũng có chút không giống với tác phong thường ngày của Lão Thái Gia! Nhưng mà nếu ông muốn bọn họ đi ra ngoài thì chắc là muốn được yên tĩnh một lúc.
Rất nhanh trong thư phòng khôi phục lại sự yên tĩnh thường ngày.
"Lão Gia." Cổ Quản gia từ bên ngoài đi vào cung kính gọi.
"Trở lại rồi." Lão Thái Gia quay người lại đi đến bên ghế lớn ngồi xuống .
"Vâng"
"Tìm được người rồi sao?" Lão Thái Gia uống một hớp trà vẫn còn nóng trên bàn hỏi.
"Ngũ Thiếu phu nhân không có ra khỏi nước, cũng không trở về Phó gia." Cổ Quản gia mang tin tức vừa lấy được nói ra, trong giọng nói chứa đầy sự khó hiểu.
"Nói tiếp đi." Lão Thái Gia thật bình tĩnh nói.
"Cô ấy để lại một tờ giấy thỏa thuận li hôn cho Ngũ thiếu gia xong liền bỏ đi, hiện tại đang ở. . . . . ." Cổ Quản gia nói ra tên của một thị trấn nhỏ ở rất xa. Ông ta không thể nào hiểu được tại sao Ngũ Thiếu phu nhân lại muốn ly hôn cùng với Khiêm thiếu gia!
Không hiểu tại sao bọn họ sao lại đi đến bước đường ngày hôm nay.
"Thật là một đứa nhỏ quật cường!" Trong mắt Lão Thái Gia nhất thời lóe lên hứng thú: "A khiêm thì sao? Tình trạng chi nhánh của công ty như thế nào?"
"Theo dự tính của ngài thì cũng không sai biệt nhiều lắm. " Ngôi Sao" tuần lễ trước đã triệu tập họp cổ đông, Khiêm thiếu gia lần này đối với " Ngôi Sao" là tình thế bắt buộc, hơn nữa trong tay cũng nắm giữ ba mươi hai phần trăm cổ phần, so với Nhị lão gia đang nắm ba mươi phần trăm thì nhiều