Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341373
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1373 lượt.
g
Sau khi lên xe, thấy bạn gái trên mặt toàn lệ, ngược lại không nói lời nào, làm cho hắn lo lắng không biết nên làm sao. Thật chẳng lẽ đúng như hắn đang nghĩ…..
“ Thật xin lỗi, Bách Lâm. Em không biết, em không biết…. Nhưng, em không có bị hắn, không có….”
Vừa nhắc tới tình cảnh vừa rồi, Tình Tinh rất sợ, đặc biệt nhớ tới ánh mắt sắc bén kia, giống như muốn nuốt chửng lấy cô, thật là đáng sợ….
“ Được rồi, được rồi. Tình Tình. Anh không hỏi, không hỏi. Chuyện này anh nhất định sẽ điều tra rõ, sẽ không để em phải chịu uất ức. Anh trước tiên chở em về nhà, em tốt nhất nên ngủ 1 giấc, coi như chỉ là cơn ác mộng được không?”
Dù cô nói đứt quãng, nhưng Dương Bách Lâm đã hiểu xảy ra chuyện gì rồi
Ở trong trường học, thậm chí lại có người dám làm ra loại chuyện này, anh Dương Bách Lâm, nhất định sẽ điều tra rõ chuyện này
"Bách Lâm, Bách Lâm. . . . . . Không cần, không cần. . . . . . Em không muốn làm trò cười cho mọi người. . . . ."
"Yên tâm đi, không có việc gì. Tất cả có anh ở đây, được không?" Dương Bách Lâm nhẹ nhàng vỗ lưng của cô an ủi.
Một ánh đèn xe chói mắt xông tới, bởi vì đường xe trong sân trường tương đối hẹp, Dương Bách Lâm nhường đường cho người ta, lúc 2 xe giao nhau, anh dường như nhìn thấy người lái chiếc xe đó, cặp mắt sắc bén của hắn quét về phía bên này
Chỉ là không tới thời gian 1 giây, 2 chiếc xe đã đi ngược chiều nhau
Phòng Khách Tiết Gia
Một đôi bàn tay trắng noãn như ngọc được chăm sóc rất tốt đặt trên bắp đùi người đàn ông đang đọc báo, người phụ nữ ôn nhu mở miệng : “ Thiệu Trạch, chúng ta có phải nên lên đường đến nhà Mộ Dung không?. Đại thọ của Mộ Dung lão thái gia chúng ta không nên đến trễ”
Một người đàn ông với mái tóc đen được chải gọn về phía sau, lộ ra cái trái đầy đặn, khóe miệng khẽ cong lộ ra ngũ quan đoan chính nhưng lạnh lùng
"Tình Tình đã về chưa?" Người đàn ông mắt không có rời đi tờ báo một cái.
"Tình Tình cũng muốn cùng đi sao? Bình thường nó đều không thích tham gia những bữa tiệc như vậy, chi bằng không nên miễn cưỡng nó” Người phụ nữ lộ ra mỉm cười nhu thuận :
**
“ Bách Lâm, anh về trước đi, em không sao rồi” Tình Tình từ trên xe của Dương Bách Lâm xuống, nhìn gương mặt lo lắng của anh, mở miệng nhẹ giọng nói
Từ buổi tối ngày đó đáng sợ như cơn ác mộng đi qua, đã là 10 ngày. Đêm hôm đó về đến nhà, cô tự giam mình ở trong phòng tắm từ đầu đến chân nhiều lần, vẫn không muốn bỏ qua cho chính mình. Nếu không phải Dương Bách Lâm về nhà gọi điện nhưng không có ai nhận, không yên lòng chạy đến dưới nhà Tiết gia, nhắn với chị Ngô, bảo chị Ngô nhắn với Tiết Thiệu Trạch đến phòng tìm cô, không chừng cô còn ngồi ngây ngốc trong phòng tắm tới trời sáng
Những ngày này, cô ăn không ngon, ngủ không yên, cả người tựa hồ gầy đi một vòng, cho nên Dương Bách Lâm luôn luôn lo lắng. Nhưng, ở bên phía trường học, anh điều tra cho đến giờ vẫn không có chút manh mối
“Tình Tình, nhìn em như bây giờ, anh thật sự rất đau lòng cũng vô cùng lo lắng. Nếu không, chủ nhật này chúng ta đi chơi có được không?”
Xuống xe đi tới bên người Tinh Tình, anh đau lòng vuốt ve cằm của cô
Tình Tình đối với mọi người đều rất lãnh đạm, nhìn bề ngoài kiên cường như vậy, nhưng thật ra là một người rất cần người khác quan tâm. Chỉ là, sau khi chuyện đó xảy ra, dường như cô đối với người nào cũng dựng nên bức tường phòng bị
“ Bách Lâm, đến lúc đó nói có được không?. Em muốn đi vào trước. Hẹn gặp lại” Tình Tình không có tâm trạng nói thêm với anh, cô cảm thấy mệt muốn chết, chỉ muốn trở về phòng nằm ngủ thôi
“ Buổi tối anh sẽ gọi điện cho em, nghỉ ngơi cho tốt” Dương Bách Lâm không muốn miễn cưỡng cô, nhẹ nhàng hôn lên trán cô 2 cái, sau đó buông bả vai cô ra ngồi trở lại xe
"Lái xe cẩn thận." Tình Tình biết anh nhất định sẽ nhìn đến khi cô đi vào mới rời khỏi, cho nên cô đi vào nhà trước. Chỉ là cô thật không ngờ, người luôn luôn công việc bận rộn – ba cô thế nhưng hôm nay lại ngồi ở phòng khách đọc báo. Thấy cô vào cửa, bỏ tờ báo trong tay xuống :
“ Về rồi?”
"Ừ.
" Tình Tình thay xong giầy, chỉ là nhẹ nhàng trả lời một câu, đi qua bên người Tiết Thiệu Trạch bên người không có ý định ngồi xuống liền muốn trực tiếp lên lầu.
Cô sau khi 10 tuổi mới đến cái nhà này. Cùng với người gọi là cha ruột không có cảm giác thân thiết, huống chi thời điểm cô về đây, cái nhà này đã có nữ chủ nhân khác, còn có một đứa em gái chỉ nhỏ hơn cô mấy tháng
Cô thực ra không muốn ở trong nhà của Tiết Thiệu Trạch, cũng không muốn mang họ của ông, cô muốn qua Mỹ sống với mẹ và em trai, nhưng mẹ nói cho cô biết cô không thể đi được
Từ khi cô có trí nhớ đến nay, mẹ luôn luôn rất lạnh lung, chỉ có lúc nhìn 2 chị em bọn họ mới lộ ra nụ cười nhàn nhạt
Khi còn bé, công việc của mẹ luôn đi sớm về trễ, mà cô cùng với em trai luôn ở nhà chơi, cô biết mẹ khổ cực như vậy cũng là vì bọn họ, nhưng mẹ sẽ không để cho bọn họ gọi một tiếng “ Ba”
Khi còn bé cô rất sợ nhìn thấy ông ngoại, bà