Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342785
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2785 lượt.
ng ngờ ngay cả Mộ Vạn Vân cũng không nắm được tình hình của anh, nhất là chuyện hai người họ ly hôn bốn năm trước. Anh không nhắc lần nào trước mặt Mộ Vạn Vân, mục đích là gì? Lúc anh ly hôn, không phải rất vui vẻ thoải mái sao? Chẳng lẽ nghĩ đến thân phận chính khách.
Nghĩ tới nghĩ lui chỉ có khả năng này.
Lệ Minh Vũ là bộ trưởng, gia đình ổn định là cách tốt nhất để nâng cao hình ảnh của anh trước công chúng. Ban đầu anh kết hôn với cô, tin này cũng chỉ có vài người biết, ngay cả giới truyền thông cũng bị cách ly ngăn chặn. Hôn lễ của họ tổ chức vô cùng đơn giản, dù lúc đó truyền ra ngoài cũng chỉ gây xôn xao một thời gian thôi. Thời buổi hiện đại, thời gian giống như cây chổi, có thể rất nhanh quét sạch trí nhớ của mọi người. Đây là một thời đại mọi thứ mới mẻ sẽ dạy mọi người cách quên sạch.
Nương theo mạch suy nghĩ, Lệ Minh Vũ khi đó đã suy nghĩ chu toàn mọi thứ, từ hôn lễ bình lặng, không tin tức ly hôn, dù anh kết hôn với Hòa Vy, cũng không ai biết, thành ra mọi người không ai rõ chuyện gì xảy ra cả.
Quả là cao tay, tầm nhìn xa rộng.
Mộ Vạn Vân càng nghe càng lờ mờ, nhìn cô hồi lâu, hỏi: "Nói vậy, bây giờ người con yêu là...Mộ Thừa?"
"Dạ không, không phải..."
"Tiểu Nhiễm, bác hi vọng con có thể nói thật với bác." Mộ Vạn Vân thoáng cái khẩn trương hơn, "Nếu bây giờ con đang yêu Mộ Thừa, bác xin con và cậu ấy hãy đi thật xa. Các con ở đây, người ngoài sẽ phỏng đoán đồn thổi quan hệ của các con. Phải khó khăn lắm, Minh Vũ mới ngồi đến vị trí này. Lỡ mai quan hệ của con và Mộ Thừa lan truyền ra ngoài, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến Minh Vũ."
"Bác, con và Mộ Thừa thực sự không có gì, anh ấy chỉ là bạn tốt của con." Tô Nhiễm càng hoảng sợ vội vàng giải thích. Cô không gánh nổi chuyện này.
Mộ Vạn Vân nghe xong, yên lòng hơn, suy tư chốc lát, cảm thấy mình hơi xúc đọng, bà thoáng dịu bớt, ánh mắt trào dâng tình cảm, "Bác chỉ lo Minh Vũ một bên nắm chị con, một bên nắm con, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện. Con là một đứa trẻ hiểu chuyện, bác thật lòng rất hi vọng con có thể tiếp tục với Lệ Minh Vũ, nhưng quyết định của Lệ Minh Vũ bác không can thiệp được, bác chỉ có thể trơ mắt nhìn nó làm càn. Song hôm nay gặp con, bác nghĩ là bác hiểu suy nghĩ của Minh Vũ rồi, Tiểu Nhiễm, bất luận thế nào, bác cũng không muốn Minh Vũ gây ra chuyện hủy hoại nó."
Đến đây, Tô Nhiễm không hiểu lắm, "Bác, con không hiểu ý bác cho lắm."
"Sớm muộn gì con cũng sẽ hiểu." Mộ Vạn Vân vỗ nhẹ tay cô, thở dài: "Minh vũ chưa bao giờ được sống hạnh phúc vui vẻ. Bác là mẹ nó, điều mong muốn duy nhất của bác là thấy nó sống vui mỗi ngày. Bác không quan tâm quan hệ của nó và chị con, bác chỉ nhớ như in hình ảnh khi nó hứa sẽ chăm sóc con thật tốt lúc trước. Bác thấy được khoảnh khắc đó là thật tâm phát ra từ nơi sâu thẳm trong lòng nó. Có lẽ người khiến nó hạnh phúc không phải là chị con, mà là con."
Tô nhiễm hồi tưởng lại hình ảnh Mộ Vạn Vân nói. Khi đó, hai bên thông gia gặp nhau, Lệ Minh Vũ đã nói sẽ chăm sóc tốt cho cô. Nhớ lại, cô chỉ biết cười khổ. Bây giờ ngẫm nghĩ câu nói đó chẳng qua Lệ Minh Vũ chỉ nói lấy lệ trước mặt người lớn, vậy mà cũng có người tin, nhưng cô cũng tin, không phải sao?
Chỉ có người từng trải qua lừa dối, mới có thể tịnh tâm suy nghĩ đó có phải là lừa dối hay không.
Hai người trầm mặc một lúc, mãi đến khi trà nguội lạnh, Mộ Vạn Vân mới đứng dậy, nhẹ nhàng nói: "Được rồi, bác nghĩ cũng đến lúc bác phải đi. Nếu hôm nay việc bác đến mang lại áp lực và phiền phức cho con, bác xin lỗi. Nhưng có một lần Mộ Thừa bỗng dưng bị dẫn đến sở cảnh sát, chuyện đó Minh Vũ có dính vào, nên nghĩ mãi bác chỉ biết tìm con hỏi han. Con đã nói không có gì với Mộ Thừa, bác sẽ không lo lắng nữa."
Tô Nhiễm gật đầu, tiến bà đến cửa.
Trước khi rời khỏi, Mộ Vạn Vân dừng bước, nhìn cô trìu mến nói: "Tiểu Nhiễm à, con hay Minh Vũ, bác đều hi vọng các con hạnh phúc. Hồi bé, Minh Vũ đã chọn đi trên con đường mãi mãi không có hạnh phúc. Vì vây, bác rất hi vọng nó có thể thay đổi vì con, hãy tha thứ cho tâm tư ích kỉ này của bác." Bà vỗ nhẹ tay cô, xoay người rời khỏi.
Gió theo cửa sổ rộng mở ùa vào, thổi phớt qua phần tóc trước trán Tô Nhiễm, cô đứng lặng ở cửa hồi lâu. Mãi đến khi bóng dáng Mộ Vạn Vân biến mất, cô mới đóng cửa. Cô không hiểu ý bà, cái gì mà, "Hồi bé, Minh vũ đã lựa chọn con đường mãi mãi không có hạnh phúc." Chẳng lẽ Lệ Minh Vũ từng xảy ra chuyện gì sao?
Tô nhiễm hít một hơi sâu, ngã người lên sofa. Nếu anh không hạnh phúc, cô làm sao có bản lĩnh làm anh hạnh phúc? Hạnh phúc nghe rất đơn giản, nhưng càng đơn giản càng khó nắm giữ. Quấn quýt nhau lần nữa sau bốn năm, Lệ Minh Vũ không hạnh phúc, cô làm sao hạnh phúc?
***
Rắng chiều phủ khắp bầu trời, Lệ Minh Vũ còn đứng trước mộ Tiêu Tiêu, ánh nắng đỏ rực bao phủ khắp người anh, cái bóng anh cô đơn trải dài trên mặt đất.
Anh ngắm ảnh Tiêu tiêu thêm một lúc, rồi mới xoay người rời khỏi.
Anh không rời nghĩa trang ngay, mà bước chậm rãi theo con đường đá nhỏ.
Sau lưng hay trước mặt anh đều là hàng dài bia mộ, bóng anh ca