Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342663

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2663 lượt.

ệ Minh Vũ từng dặn, chỉ cần anh ở nhà, thì cô không được phép ra ngoài, nhưng nếu như cô giả vờ không biết anh đang ở nhà thì sao? Thử quên đi đôi giày da sáng bóng ngay cửa, cô nhắm nghiền mắt, hít một hơi sâu, lật đật mang giày, nhưng khi chạm đến tay nắm cửa, cô lại thấy không ổn.
Cứ như vậy mà ra khỏi nhà, phải chăng tạo cơ hội cho anh làm khó cô?
Hôm qua cô tự thấy mình không chọc anh nhưng cuối cùng anh vẫn nổi giận. Vậy nếu hôm nay cô không xin phép anh ra ngoài thì...
Cô bỗng lạnh toát sống lưng, Lệ Minh Vũ nắng mưa thất thường đã tạo thành bóng mờ ám ảnh cô.
Tay cô chậm rãi buông lỏng, cô ngẩng đầu, đấy mắt dần thỏa hiệp...






Chùn bước
Từ khi trở về Bán Sơn, Tô Nhiễm rất ít đến phòng sách, vì bốn năm trước cô và Lệ Minh Vũ cắt đứt quan hệ chính tại căn phòng này. Cô đứng trước cửa, điều hòa hơi thở rồi gõ cửa.
"Vào đi." Giọng đàn ông trầm thấp vang lên.
Quả nhiên anh đang ở nhà.
Cửa phòng sách đẩy ra, Tô Nhiễm bước vào, nhưng không có mùi thuốc lá như cô nghĩ, mà chỉ có hương hổ phách thuộc riêng về anh. Bầu không khí trong phòng phảng phất mùi hương nam tính, hòa vào hơi thở, tiến sâu vào cơ thể cô.
Rốt cuộc anh cũng ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt như nắm giữ hết thảy thế gian trong tay, môi anh mím chặt.
"Tôi tưởng cô ta sống chết gì cũng không liên quan đến em."
"Tha thứ sẽ thanh thản hơn thù hận."
Ánh mắt anh giật giật, "Qua đây."
Tô Nhiễm run rẩy, ánh nắng hắt bóng trên vai Lệ Minh Vũ, anh như vậy khiến cô càng...ngần ngại. Cô nhẫn nhịn đi tới cạnh anh.
Cô thấy bản thân mình giống như con kiến nhỏ, lúc nào anh cũng có thể giẫm chết. Lệ Minh Vũ vươn tay léo cô vào lòng, sau đó liền hôn cô thật sâu.
"Ưm..." Hơi thở đậm mùi đàn ông mạnh mẽ kéo đến, tim Tô Nhiễm loáng cái đập rộn ràng, hai tay vô thức chống trước ngực anh,
Nụ hôn nồng nhiệt của anh dần sâu hơn, tay anh bắt đầu vuốt ve khắp cơ thể cô, môi anh lướt thẳng một đường từ khuôn mặt trắng ngần xuống cúc áo vướng bận trước ngực. Anh khó chịu cau mày, thành thạo gỡ bỏ vật cản trở gò bó cơ thể mỹ lệ của cô.
Tô Nhiễm phát hoảng, tim đập mạnh như muốn bật tung ra ngoài, cô lắc đầu nguầy nguậy, lại bị anh ôm chặt hơn.
Những dấu hôn không đồng nhất trên khuôn ngực phập phồng khơi dậy dục vọng của anh, ánh mắt đen thẳm không chút tình cảm quan sát cô, khóe miệng nhếch cười thỏa mãn. Chốc lát sau, tay anh lại với vào áo, lần tìm ngực cô ám chỉ ham muốn, Tô Nhiễm rùng mình, cảm giác rõ ràng hơi thở nóng bỏng gấp gáp của anh.
"Đừng..." Cô vô lực giãy dụa, nhướng mắt nhìn ánh mắt anh mỗi lúc một tối thẳm.
"Yên tâm đi, tôi chưa muốn mới nhiêu đó đã giày vò chết em." Anh đột nhiên đổi đề tài, thu tay lại.
Tô Nhiễm cảm thấy nhục nhã, cúi gằm mặt, cắn mạnh môi, tự nhủ thầm chỉ cần qua tuần này, qua tuần này sẽ không sao nữa.
Bộ dáng cô khủng hoảng đập vào mắt Lệ Minh Vũ, anh cúi đầu cười, nâng mặt cô lên, nhếch miệng nói, "Em có thể ra ngoài."
Tô Nhiễm ngạc nhiên, những tưởng bản thân nghe nhầm, cô cho rằng anh muốn...
"Nếu không đi ngay thì đứng hòng rời khỏi phòng sách." Lệ Minh Vũ trầm giọng, nhìn cô trân trân.
"Tôi đã đặt bàn ở nhà ăn King, trước sáu giờ em phải tới đó, đừng để tôi đợi." Âm thanh từ anh thản nhiên truyền đến từ phía sau.
Tô Nhiễm thoáng sững sờ, kéo mạnh cửa, chạy ngay ra ngoài.
Cửa phòng sách đập mạnh một tiếng, đóng sầm lại.
Nụ cười trên môi Lệ Minh Vũ dần biến mất...
Anh đã thành công trong việc gây khó dễ cho cô.
Nhưng vì sao, tim anh đau đớn lan tràn?
Hòa Vy chính thức tiếp nhận điều tra của cảnh sát. Bằng chứng của bên pháp chứng chứng minh, hôm Hòa Vy về nước đích xác xảy ra tranh chấp với Trần Trung. Đối mặt với cảnh sát, Hòa Vy khai hết mọi chuyện, kể rằng hôm đó Trần Trung có về nhà họ Hòa, mục đích là gì thì Hòa Vy không biết nhưng lúc đó tâm trạng cô không tốt nên thấy Trần Trung xuất hiện trong nhà thì không hỏi câu nào, đuổi ngay ông ta ra ngoài, Trần Trung tức giận, hai người tranh cãi ầm ĩ.
Tô Nhiễm từ sở cảnh sát đi ra, hít một hơi sâu, đeo kính che mắt sưng vù. Do không có bằng chứng xác thực chứng tỏ Hòa Vy giết người, nên cảnh sát cho phép nộp tiền bảo lãnh, nhưng giấy tờ tùy thân bị sở cảnh sát tạm giữ, đề phòng trường hợp Hòa Vy trốn khỏi thành phố.
Tô Ánh Vân đến sở cảnh sát nộp tiền bảo lãnh, dẫn Hòa Vy về. Khi Tô Nhiễm tới nơi có gặp thoáng qua.
Đinh Minh Khải trước nay đều hoài nghi Hòa Vy, thấy Tô Nhiễm tới cũng nêu rõ ý kiến bản thân. Tô Nhiễm đồng ý giúp Đinh Minh Khải phán đoán mùi hương trên thi thể Trần Trung. Tuy rằng trang thiết bị bên pháp chứng rất hiện đại nhưng với một số hương thơm cũng không thể nào đưa ra đáp án chuẩn xác. Tô Nhiễm cho rằng mùi nho đen có thể tỏa ra phía khác, không nhất định là nước hoa.
Mặt trời dần trôi về phía tây. Cô nhìn thoáng qua đồng hồ, nhớ tới lời dặn của Lệ Minh Vũ, lòng trĩu nặng.
Sắp sáu giờ rồi, dù cô hàng ngàn hàng vạn lần không muốn, cô cũng phải đến nơi hẹn đúng giờ, nếu không cô th