XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342797

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2797 lượt.

hỉ còn lại hốc mắt ửng đỏ sưng phù, cô nghĩ có lẽ nước mắt mình cũng đã cạn khô.
Hai chân cô lạnh lẽo đến tê dại, ngay cả cơ thể cũng nguội lạnh, nhưng như thế nào cũng không lạnh buốt bằng lòng cô.
Ngày này năm nay, ông trời như cùng cô nô đùa, chỉ vẻn vẹn một ngày đã cho cô nếm trải hoàn toàn tư vị khi mất đi mọi thứ, mới vừa vặn vài tiếng trước liền để cô từ thiên đường té xuống địa ngục. Cô yêu Lệ Minh Vũ như vậy, yêu đến có thể vì anh mà phát rồ, nhưng lại nén chịu mọi thứ cô đơn lạnh lẽo, cô quý trọng Hòa Vy như vậy, nhưng lại bởi vì một người đàn ông mà đánh mất phần tình cảm chị em này.
Ngày hôm nay, là đại nạn của cô, thẳng thừng bẻ gẫy đôi cánh ảo tưởng của cô.
Cuối cùng, cô dừng chân trước một tháp đồng hồ, cô mệt, thật sự rất mệt.
Ngẩng đầu lên nhìn kim đồng hồ trên tháp, tí tách tí tách di chuyển, lạnh lùng và cứng nhắc xuyên qua lối kiến trúc Gothic, đèn màu xung quanh thoáng mang lại chút màu sắc của ấm áp. Tuyết rơi đầy trên cây thông tựa như đôi cánh dài của bóng ma.
Mười một giờ, tiếng chuông gõ nhịp, ngày hôm nay lại sắp trôi qua, còn cô thì sao? Ngày mai của cô ở nơi nào?
Bên tai cô vẫn còn vang vọng cuộc điện thoại ba tiếng trước của bác sĩ...
"Cô Tô, kết quả kiểm tra cuối cùng của cô đã có. Mọi chỉ tiêu đều rất bình thường, nhưng mà đề nghị cô nên chú ý đến việc ăn uống hơn vì cô bị đau dạ dày. Còn nữa, cô đã mang thai rồi."
...
Hô hấp Tô Nhiễm trở nên gấp gáp, cô nắm chặt tay, khuôn mặt thê lương trắng bệch như tờ giấy trắng. Cô lại nghĩ tới lời nói của An Tiểu Đóa..."Kỳ thực dưới loại tình huống này, tỷ lệ mang thai của cô gái đó rất nhỏ, nếu như vậy mà có thể mang thai ngay thì cô gái kia nên đi mua vé số hoặc đua ngựa, nhất định trúng giải nhất."
Cô có cần đi mua vé số hay đua ngựa không?
Cho tới bây giờ, cô mới hiểu rõ vì sao đêm đó Lệ Minh Vũ chỉ muốn cô nửa người, có lẽ ngay từ đầu anh đã sớm định ra kế hoạch có một ngày như hôm nay, anh không thèm cô, thế nhưng, cô lại chính là "Cô gái may mắn" trong tỷ lệ rất nhỏ này.
Nếu vào ngày hôm qua, cô có thể sẽ vui mừng mà nhảy dựng lên. Còn bây giờ, đứa bé này tràn đầy châm biếm, đứa bé này từng giây từng phút sẽ nhắc cô nhớ tới một đoạn hôn nhân hoang đường đến thế nào mà cô từng có.
Cô phải làm sao bây giờ?
Cô đã từng khát khao như vậy, bây giờ chỉ còn lại hoang mang.
Tay cô run rẩy đặt lên bụng mình, đứa bé này còn quá nhỏ, cô vẫn chưa thể cảm giác được sự tồn tại của con, cô làm sao có thể mang thai? Làm sao có thể vào lúc này lại có con với Lệ Minh Vũ?
Tô Nhiễm suy nghĩ suốt dọc đường, nếu bác sĩ gọi cô sớm hơn một chút, cô có thể không kiên quyết ký tên ly hôn như vậy hay không? Nếu bác sĩ gọi trễ hơn một chút, cô có phải sẽ không mờ mịt như thế này không?
Nhanh chóng, cô phủ nhận mọi ý niệm trong đầu, yêu một người rất vất vả nhưng để thay đổi một người không yêu mình lại càng vất vả hơn. Khi hôn nhân thành một hợp đồng buôn bán, cô còn phải đối mặt như thế nào? Lẽ nào, cô lại để đứa bé này tiếp tục dẫm chân vào bi kịch thời thơ ấu của cô lần nữa?
Từ biệt thự đi ra, trái tim cô đau nhức nhưng vẫn cảm nhận được Hòa Vy đang đứng trên cửa sổ lén nhìn cô, nhìn cô làm thế nào để bước từng bước rời đi, Hòa Vy đang sợ điều gì? Cái gì nên trả cho Hòa Vy không phải cô đều đã trả hết rồi sao?
Dạ dày cô lại quặn đau, Tô Nhiễm cố sức khom người nén nổi đau. Vài người xung quanh khi đi qua đều không thể không chú ý nhìn cô. Cô hoang mang bỏ chạy, lúc này cô không chịu nổi cái gọi là ánh mắt "thương cảm".
Tay cô run rẩy mở ra danh bạ điện thoại của mình. Cô nghĩ tới An Tiểu Đóa, nghĩ tới mẹ nhưng cô không đủ dũng khí để ấn xuống gọi. Ngón tay cô luôn dừng trên một dãy số tên là "Ông xã". Mồ hôi lạnh trên trán thấm ướt mái tóc dài của Tô Nhiễm. Cho đến khi ngón tay đặt trên dãy số đó lạnh cóng đến vô tri vô giác, cô cắn răng, xóa tên anh vĩnh viễn ra khỏi danh bạ của mình.
Nháy mắt, điện thoại cô lại bất ngờ đổ chuông, là một dãy số lạ.
Tô Nhiễm im hơi lặng tiếng nghe máy.
"Chào cô Tô, tôi là người ở cửa hàng quần áo. Lần trước cô có đặt chúng tôi làm một áo khoác nam, ngày hôm nay vừa có hàng rồi. Ngày mai, cô xem tiện lúc nào thì ghé qua đây lấy được không ạ? Đương nhiên, nếu cô không tiện tới cửa hàng, chúng tôi sẽ mang quần áo qua giao cho cô. Địa chỉ của cô là..."
"Không cần." Tô Nhiễm lặng người cắt ngang đối phương, ánh mắt cô trống rỗng, "Tôi sẽ chuyển khoản toàn bộ tiền áo qua cho cô. Còn chiếc áo khoác đó, cô đốt đi." Nói xong, cô cúp máy.
Tuyết rơi càng lúc càng dày, nhưng ý thức của cô càng lúc càng mỏng manh. Mỗi lần hít thở đều như mũi cưa kéo qua kéo lại dữ dội từ mũi đến khoang miệng cô. Tô Nhiễm thất tha thất thểu bước đi. Cô không biết mình muốn đi đâu, cũng không biết mình phải đến nơi nào. Khi ngang qua một con phố, cô chỉ cảm thấy chân mình bước hụt, cả người ngã nhào xuống, hôn mê bất tỉnh...






Buổi ký tặng "Kinh mộng hào môn"
Trên đời này, không có tình yêu nào đòi h