The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342792

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2792 lượt.

c vào ngày Giáng sinh này cô sẽ mất đi tất cả mọi thứ. Cô cũng tình nguyện mất đi mọi thứ rõ ràng. Dù cho, đây là một hồi khó tránh của số phận...






Đau đến tan nát cõi lòng
Lễ Giáng Sinh năm nay rất lạnh. Khi Tô Nhiễm xuống xe đứng ở cửa biệt thự, cô chỉ thấy loại lạnh này như mũi khoan, khoan thật sâu vào lòng. Cảm giác khó chịu mà cơ thể cô chưa từng trải qua cùng với cơn đau từ dạ dày co thắt đang hoành hành trong cô. Tô Nhiễm nắm thật chặt áo khoác trên người, hít một hơi thật sâu rồi đi vào.
Sắc mặt chị Hoa khi mở cửa cho cô đầy lúng túng, nhìn ánh mắt của Tô Nhiễm cũng không làm sao tự nhiên lên được, lời nói càng thêm ấp úng, "Cô chủ, cô... cô về rồi à."
Tô Nhiễm nhìn thoáng qua vẻ mặt của chị Hoa, mi tâm nổi lên mờ mịt nghi hoặc. Vào phòng khách, cô mơ hồ ngửi thấy thoang thoảng hương thơm như có như không trong không khí, nhạt như hoa cúc nhưng ngửi kỹ hơn lại thấy vừa phải, vốn cơ thể và tinh thần cô đang mệt mỏi nên cũng không còn lòng dạ nào để phân biệt. Cô chỉ còn lại chút sức lực cuối cùng, nhợt nhạt hỏi, "Anh ấy đâu?"
"Cậu, cậu ấy đang ở phòng sách." Thấy Tô Nhiễm nhìn mình, chị Hoa vội vàng dời tầm mắt.
Tô Nhiễm nhìn gương mặt Hòa Vy, gương mặt đó cũng hao hao như cô, giây phút này cô lại như thấy được chính bản thân mình, chỉ tiếc rằng Lệ Minh Vũ chưa bao giờ ngồi trên sofa đen đó ôm cô như vậy, cho tới bây giờ đều là một mình cô, cho tới bây giờ đều là...
Cô đứng chết lặng ở đó, toàn bộ tri giác đều ngừng lại, bên tai chỉ còn tiếng khóc nức nở của Hòa Vy, một người là chồng cô, một người là chị cô, chỉ vẻn vẹn vài giờ trước cô vừa mất đi ba mình, trên đời này ai mới là người đáng thương nhất?
Lòng bàn chân trên thảm lông mềm mại như đang giẫm bước trong mây, phút chốc liền có thể khiến cô từ trên cao rơi xuống, trong nháy mắt ngã tới thịt nát xương tan.
Sắc mặt cô trắng bệt rơi vào tầm mắt Lệ Minh Vũ, vẻ mặc anh không biến hóa nhiều, hơi nheo mắt, tận lực che lấp cảm giác khó chịu không rõ đang nổi lên trong lòng mình, một lúc lâu sau anh nói, "Thời gian em về so với tôi ước tính trễ hơn rất nhiều."
Hòa Vy khóc từ nãy tới giờ mới phát hiện ra Tô Nhiễm đã về, ngẩng đầu lên, hai mắt cô rưng rưng ẩn nhẫn.
Tô Nhiễm hóa đá cuối cùng cũng có phản ứng, tâm cô hình như không còn đau đớn, ngược lại dạ dày lại đau buốt như bị xé rách. Đúng rồi, tâm đã đau đớn quá nhiều lần nên cũng không còn cách nào để thừa thụ thêm nhiều đau khổ nữa nên dạ dày cô mới phải đau.
"Có lẽ, sáng mai tôi mới nên về gặp anh." Giọng cô mềm yếu như tơ nhện, nước mắt chảy ngược vào trong, viền mắt khô khốc đau xót.
Lệ Minh Vũ không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi đó nhìn cô, lông mày hơi thả lỏng.
Hòa Vy ngược lại thấy không được như ý mình muốn thì không chịu ngừng, đứng dậy đi ngay về phía Tô Nhiễm, ngang ngược kéo cánh tay cô, phát cuồng lên hỏi: "Tô Nhiễm, cô còn về đây làm gì?"
Mỉa mai nặng nề khiến Tô Nhiễm suýt nữa đã hét lên, cô nhìn Hòa Vy, ánh mắt ngập tràn bi thương như thiên thần sắp mất, chậm rãi nói, "Những lời này tôi cần phải hỏi chị mới đúng, coi như tôi có lỗi với chị, chị hết lần này tới lần khác đều dùng cách này dằn vặt tôi, vậy cũng đủ rồi. Hôm nay ba vừa mất, chị lại chạy tới nhà tôi, rốt cuộc chị muốn làm gì?"
"Nhà cô?" Hòa Vy nén nước mắt gượng cười, chỉ tay về Tô Nhiễm, "Năm đó khi mẹ ôm cô đi đã không chút do dự mà đoạn tuyệt quan vệ với nhà họ Hòa. Căn biệt thự này là tài sản của nhà họ Hòa, khi nào thì thành nhà của cô? Tôi không ngại nói với cô, nếu như khi đó không phải cô âm mưu khiến ba nghe theo mà xe chỉ luồn kim, thì căn biệt thự này phải là nhà mới của tôi và Minh Vũ. Tôi mới là bà chủ nhà này! Vì cô, ba mới đem phần bất động sản này sang qua tên cô, Tô Nhiễm, vì sao cô vừa mới trở về nhà họ Hòa thì liền muốn cướp đi mọi thứ của tôi?"
"Cho nên hôm nay ngay cả hậu sự của ba chị cũng không màng đến mà chạy tới đây? Vì cái gì? Đòi lại biệt thự hay đòi lại anh ta?" So với Hòa Vy, trái lại Tô Nhiễm dường như rất bình tĩnh, cô không cuồng loạn, cũng không nói lời châm chọc, chỉ là trấn tĩnh hơn bao giờ hết.
Nhưng chỉ mình cô mới biết được, cô đang mệt mỏi chứ không phải yên ổn, khi một người phụ nữ mệt đến ngay cả thanh âm của bản thân cũng không nghe được thì nghĩa là tâm người đó cũng đã chết theo.
Trong cuộc tình này, từ đầu đến cuối là một mình cô chân thành dấn sâu vào, mà Lệ Minh Vũ thì sao? Anh chỉ như bây giờ luôn duy trì dáng vẻ trầm lặng, từ đầu đến cuối xem bản thân mình thành người ngoài cuộc, không tham dự, không phối hợp, anh tựa như khách qua đường, một ngày nào đó sẽ khởi hành rời đi không lưu lại bất luận vết tích gì.
"Tôi vì sao phải băn khoăn nhiều như vậy?" Hòa Vy dốc hết nội tâm mà hướng về Tô Nhiễm la to, "Tô Nhiễm, cô chiếm được mọi thứ, còn tôi mất hết tất cả. Tôi hận cô, vì cô bất chấp tình cảm chị em cướp đi hạnh phúc của tôi. Tôi hận mẹ, vì trong lòng bà chỉ có một mình cô, đứa con gái trời sinh có khứu giác nhạy, bất kể tôi cố gắng thế nào