Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342896
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2896 lượt.
ng, cẩn thận từng chút một khiến lòng cô đau đớn, nhưng lại không cách nào cự tuyệt môi anh đang càng lúc càng nhiệt tình, hương thơm dễ chịu từ môi anh xen lẫn mùi rượu dịu nhẹ. Bàn tay anh bất giác lướt từ từ xuống dưới, hơi thở phả vào tai cô càng lúc càng nặng nề
Nụ hôn càng sâu, vết thương trong lòng cô càng nặng. Cuối cùng, nước mắt cô vẫn rơi xuống, vị đắng chát lạ thường lăn dài đến môi anh.
Lệ Minh Vũ ngẩng đầu chăm chú nhìn cô gái trước mắt, thần sắc anh đầy nghi hoặc. Mãi lâu sau, đôi mắt đen thẳm trào dâng thương xót, tay anh xoa nhẹ hai gò má cô, ngẩn ngơ lau nước mắt cho cô, thì thầm dịu dàng, "Em đừng khóc, tim anh đau lắm."
Anh nắm tay cô đặt lên ngực mình, ánh mắt ngà ngà say nhìn cô ngập tràn cô đơn, anh kéo cô gái vào lòng lần nữa, mũi cọ lên tóc bên vành tai cô, nhẹ nhàng nỉ non, "Nhiễm...em có biết anh nhớ em cỡ nào..."
Hòa Vy lắc mạnh đầu, nước mắt chực trào, "Minh Vũ, anh cho phép em ở lại cùng anh được không?"
"Giao chìa khóa ra đây." Lệ Minh Vũ lặp lại lần nữa, giọng điệu nghe đáng sợ vô cùng.
Hòa Vy không dám quá lỗ mãng trước mặt anh, đành run rẩy lấy chìa khóa từ trong túi ra đặt lên tay anh. Sau khi Lệ Minh Vũ cầm lấy chìa khóa, lãnh đạm buông ra một chữ, "Đi." Nói xong, anh liền xoay người, thất tha thất thểu định lên lầu.
"Minh Vũ, em yêu anh. Em thật sự rất yêu anh, phải làm thế nào anh mới có thể hiểu tình yêu của em dành cho anh?" Hòa Vy vội tiến lên ôm anh từ đằng sau, khuôn mặt dán vào tấm lưng to rộng của anh, nước mắt rốt cục cũng chảy xuống.
Lần này, Lệ Minh Vũ không vội đẩy cô ra, anh chỉ nguội lạnh lên tiếng, "Cô không cần phải làm gì. Bởi vì, dù cô có làm gì, tôi cũng không yêu cô." Nói xong câu này, anh mới đẩy cô sang một bên.
Hòa Vy ngã sóng xoài trên nền đá cẩm thạch lạnh băng, nước mắt chảy dài, gào thét giận dữ với Lệ Minh Vũ, "Đừng tưởng rằng Tô Nhiễm sẽ còn về bên cạnh anh. Bốn năm trước anh tổn thương nó như thế nào, trong lòng anh rõ ràng nhất! Lệ Minh Vũ, anh đừng quên, hiện tại trong giới chính trị và kinh doanh, có ai mà không biết sự thật tôi và anh mới là vợ chồng? Nếu anh dám yêu người phụ nữ khác, tôi sẽ phá nát danh dự của anh!"
Sấm sét xẹt qua ngoài cửa sổ, thắp sáng cho phòng khách mờ tối trong chốc lát, soi lên ánh mắt phẫn nộ đầy chết chóc lạnh lẽo của Hòa Vy.
"Vợ chồng?" Lệ Minh Vũ như nghe được chuyện hài, đứng ngay tay vịn cầu thang lạnh lùng nhìn cô từ trên cao, ánh mắt ngà ngà say trào dâng châm biếm, "Mọi thứ đều do cô nói, một mai có vỡ lỡ ra, tốt nhất cô nên tự mình dọn dẹp. Tôi yêu người phụ nữ nào chỉ là việc của bản thân tôi, không liên quan đến cô. Còn chuyện phá nát danh dự, Hòa Vy, cô không chỉ nói, thậm chí cũng đã làm quá nhiều rồi. Cô không ngại mệt nhưng tôi thì ngại."
Hòa Vy nắm chặt tay, lửa giận nơi ánh mắt thiêu đốt đến đáy lòng cô, nhìn Lệ Minh Vũ đứng trên cầu thang, lòng cô vừa yêu lại vừa hận. Tình cảm khó nói nên lời này càng không ngừng giày vò cô, hồi lâu sau cô lạnh lùng hỏi, "Anh yêu Tô Nhiễm phải không?"
Khuôn mặt Lệ Minh Vũ bình tĩnh, môi anh mím thành đường thẳng, ánh mắt càng thêm lạnh nhạt, "Người của nhà họ Hòa mấy người, một người tôi cũng không yêu."
Hòa Vy nghe như sấm chớp nổ vang trên đầu, bỗng cô như phát điên, thoáng cái chạy tới phía trước, kéo tay Lệ Minh Vũ, muốn tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của anh.
"Cô làm gì vậy?" Anh nắm chặt cánh tay cô, không vui nhíu mày.
"Bốn năm rồi, anh và Tô Nhiễm đã ly hôn. Anh vẫn mang chiếc nhẫn này làm gì? Lệ Minh Vũ, anh không cam lòng bỏ nó, vậy em sẽ thay anh, để anh cắt đứt phần tâm tư này." Hòa Vy thật sự phát điên, sắc mặt cô tái nhợt, còn tóc tai thì bù xù.
"Đồ điên!" Lệ Minh Vũ lười tranh cãi với cô, vung tay đẩy cô sang một bên, nhưng anh lại quên mất dù sao giữa nam nữ cũng có khác biệt. Hòa Vy lảo đảo, cả người ngã xuống cầu thang, la lên một tiếng, trán cô thoáng chốc đập vào tường.
Máu nhuộm đỏ bức tường.
"A...." Cô choáng váng, nhưng khi nhìn thấy trán mình đầy máu kinh hãi hét ầm lên, cuồng loạn chỉ tay về phía Lệ Minh Vũ khóc lóc la to, "Lệ Minh Vũ, anh sẽ hối hận, nhất định anh sẽ hối hận."
Lệ Minh Vũ lạnh lùng nhìn cô, thấy cô không bị gì quá nặng, xoay người lên lầu.
Phía sau, truyền đến tiếng hét chói tai và khóc lóc ầm ĩ của Hòa Vy, mãi lâu vẫn không dứt, trong đêm mưa nghe càng thêm đáng sợ...
Không hẹn mà gặp
Lại một ngày nữa trôi qua. Sau hai ngày, mưa cuối cùng cũng tạnh. Buổi sáng trời đẹp với áng cầu vồng bảy sắc lơ lửng ngang trời, những chú chim vỗ cánh tung bay trong mây.
Tô Nhiễm xuống taxi, gấp ga gấp gáp đi vào sở cảnh sát, sắc mặt cô thoáng chút lo âu. Khi đến gần sở cảnh sát, một nữ cảnh sát cũng vừa vặn đi ngang qua, cô vội hỏi, "Xin lỗi, cô cho tôi hỏi cảnh sát Đinh có trong phòng làm việc không?"
Nữ cảnh sát gật đầu, "À, anh ấy ở phòng thẩm vấn lầu ba, đang... Ơ, cô không thể lên trực tiếp. Cô này..." Vẫn chưa nói xong, Tô Nhiễm liền vội vã lên lầu.
Nữ cảnh sát thấy vậy l