Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342889
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2889 lượt.
rõ ràng. Cô một mực trốn tránh người nhà họ Hòa, nhưng suýt chút nữa cô đã quên, bản thân cô cũng là người nhà họ Hòa.
Nghe cô nói vậy, Tô Ánh Vân vui vẻ hẳn ra, dịu dàng vuốt tóc cô. Tiêu Diệp Lỗi nằm trên giường bệnh cũng nhìn Tô Nhiễm. Sau khi nghe cô quyết định, vẻ mặt anh càng thêm dịu dàng.
————————————hoa lệ phân cách tuyến————————————
Trong hành lang bệnh viện, khu dành cho người nhà bệnh nhân thăm nom, hoa tươi ắt hẳn là vật không thể thiếu khi đi thăm bệnh. Vì vậy, hành lang thơm đầy hương hoa cũng át đi phần nào mùi thuốc khử trùng.
Tô Nhiễm vốn đang muốn tìm Tiêu Quốc Hào, suy cho cùng vướng mắc này phải nhanh chóng gỡ bỏ thì tốt hơn. Tuy bố dượng suốt ngày chỉ thích uống rượu rồi theo cô đòi tiền, nhưng cô nhìn ra ông đối xử với mẹ rất tốt.
Tô Nhiễm vừa muốn rẽ ngoặt lại bị một giọng nói quen đến không thể quen hơn từ ti vi màn hình phẳng treo trên vách tường của hành lang bệnh viện hấp dẫn, trái tim cô đập mạnh một tiếng, bước chân cũng chợt dừng lại.
"Chúng tôi sẽ tiến thêm một bước để mở rộng thương mại xuất nhập khẩu. Điều chỉnh hạn ngạch xuất nhập khẩu đến tỷ lệ hợp lý nhất. Chúng tôi sẽ tích cực khởi xướng việc đầu tư vốn từ nước ngoài. Tất nhiên, song song với nguồn vốn gia nhập từ nước ngoài, chúng tôi cũng dự định sẽ đầu tư xây dựng thị trường tài chính trong nước." Giọng nói đàn ông kiên quyết vững vàng, âm vang hùng hồn đúng mực.
Giọng nói cùng người đàn ông trên ti vi khiến Tô Nhiễm nhất thời quên mất mình muốn làm gì. Cô chỉ còn biết bần thần chăm chú nhìn vào màn hình ti vi. Bốn năm trước, những trường hợp và hội nghị có Lệ Minh Vũ trả lời phỏng vấn của ký giả, cô thấy trên ti vi rất nhiều. Nhưng bốn năm sau, khi nhìn thấy lần nữa, nhất là sau chuyện ở Paris cùng anh, trong lòng ít nhiều cũng sinh sôi thêm một loại cảm giác khác.
Lệ Minh Vũ trên màn hình nhìn vẫn trưởng thành thận trọng như mọi khi. Với những vấn đề đầy thiện chí hoặc hoạnh họe gây khó dễ của đông đảo ký giả, anh trước sau đều trầm tĩnh đối mặt. Giọng nói của anh khi trả lời vấn đề được đặt ra nghe vẫn tràn đầy sức mạnh, phong thái khiến mọi người không ai dám xem thường sức ảnh hưởng của anh. Đây mới chính là anh. Một người dù đã cùng ly hôn với cô cũng khiến cô không cách nào thoát khỏi cái bóng của anh, một người dù đã cùng ly hôn với cô cũng khiến cô tán thưởng.
Có lẽ Lệ Minh Vũ không phải là một người chồng tốt, nhưng anh tuyệt đối là một người bạn tốt, kết bạn với anh sẽ học được rất nhiều thứ từ anh. Tô Nhiễm hay nghĩ, nếu không trải qua nhiều đau xót như vậy, cô nguyện ý làm bạn với anh lần nữa.
Thế nhưng bây giờ vẫn còn có thể sao?
Câu trả lời rất chắc chắn, đã không thể nữa rồi.
Lúc này đây cô chỉ muốn tránh anh thật xa. Như vậy là tốt rồi.
"Một người đàn ông đã trở thành anh rể của mình, vẫn đáng để con dừng chân lưu tâm." Giọng nói vang vọng từ phía sau lộ rõ không vui.
Tô Nhiễm nhìn lại, là Tiêu Quốc Hào đang cầm phích nước nóng đứng đằng sau cô. Thấy cô như vậy, ông chau mày không hài lòng.
"Chú Tiêu." Cô gọi ông, lại thấy ông nhìn ti vi chằm chằm, cô bối rối giải thích, "Thực ra, con không có..."
"Con không cần giải thích với ta." Tiêu Quốc Hào cắt ngang lời cô, nhìn cô thở dài. Ông đặt phích nước nóng sang một bên, rồi không biết lấy từ đâu ra một chiếc thẻ đưa cho cô, "Nghe mẹ con nói hôm nay con sẽ đến bệnh viện, nên ta mang cái này trả lại cho con."
Là một chiếc thẻ tín dụng.
Tô Nhiễm cầm lấy, sửng sốt nhìn Tiêu Quốc Hào, "Chú Tiêu, cái này là?"
"Trong thẻ này đều là tiền con đưa cho nhà mình. Con nghĩ rằng ta sẽ tiêu số tiền này sao? Mỗi khoản con đưa, ta đều để dành vào thẻ này giúp con. Lát nữa có thời gian, con hãy đến ngân hàng kiểm tra, số tiền này cũng được kha khá." Tiêu Quốc Hào nói chi tiết, nhưng sắc mặt của ông lại thoáng lạnh lùng.
Khi ông nói những lời này, Tô Nhiễm sợ đến ngây người. Cô trợn to mắt nhìn Tiêu Quốc Hào như nhìn một người xa lạ mà mình chưa từng gặp qua. Ông để dành mỗi khoản tiền mà cô gửi cho gia đình? Tới tận bây giờ, bố dượng trong ấn tượng của cô nếu không uống rượu thì cũng nhè cô ra đòi tiền. Vì vậy, bao năm trôi qua, cô vẫn không hiểu vì sao mẹ lại lấy người đàn ông như vậy. Nhưng bây giờ...
Dường như mọi thứ đã khác.
Hay là, thực ra họ vốn như thế này, chẳng qua cô chỉ thấy được bề ngoài?
"Phụ nữ và đàn ông không giống nhau. Lúc nào trên người cũng phải có tiền mới tốt. Ta sợ con dùng tiền phung phí, khi cần một đồng vét cũng không ra. Cho nên, ta mới phải làm như vậy. Ta vốn tưởng rằng con lấy người đàn ông đó thì sẽ bớt lo hơn, nhưng không ngờ con vẫn khiến người khác nhọc lòng." Tiêu Quốc Hào nhìn lướt qua Lệ Minh Vũ trên ti vi, cau chặt mày không vui, "Khoản tiền này ta chuần bị sẵn cho con, phòng vào lúc con gặp khó khăn. Vậy mà con không nói tiếng nào, liền đến Paris, vì một người đàn ông như vậy, đáng giá ư? Vì đàn ông, ngay cả gia đình cũng từ bỏ, thực sự khiến người khác khó có thể tha thứ." Nói xong, ông liền cầm phích nước nóng rời đi.
Suốt quá trình Tô Nhiễm đều như đang nằm