Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 134572

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/572 lượt.

Trong đầu cô có nhiều suy nghĩ khó khăn, nhất thời đứng ngồi không yên.
Cứ như vậy không biết trải qua bao lâu, bên ngoài bỗng truyền đến một tiếng "Rầm" thật lớn, hình như là tiếng dập cửa. Cô cả kinh, vội vã muốn ra nhìn xem sao. Thế nhưng vừa đến cửa cô lại do dự, rất sợ Tư Thanh Nhã kia vẫn còn ở đó. Giờ cô đi ra ngoài chạm mặt lại thêm xấu hổ. Cô đứng do dự như vậy một hồi, cửa phòng đột nhiên mở ra.
Cô cuống quýt lùi lại, không ngờ cô vừa vặn đụng phải Đoàn Diệc Phong mới vào. Anh mặc một chiếc áo có cổ màu đen, tay ngắn, cầm trong tay một chiếc túi giấy. Thấy khuôn mặt ửng đỏ của cô, trong mắt anh ngập ý cười. Anh đưa túi giấy trong tay cho cô: "Anh đã nhờ người mua quần áo cho em, em xem có vừa không."
Diệp Phàm vội vàng đưa tay nhận, khi tay cô chạm vào ngón tay của anh, lại bị anh tiện thể kéo qua. Anh khép cửa phòng lại, ép cô lên cánh cửa, hôn dịu dàng.
Diệp Phàm không ngờ anh lại làm như vậy, nhất thời không biết phải làm sao. Nếu như nói hôm qua hai người họ đều có phần kích động. Nhưng bây giờ, với tình cảnh hai người đều rất tỉnh táo mà lại thân mật như thế, khiến cô nhất thời chưa thể tiếp nhận được. Không chỉ bên tai cô, mà cả người cô đều nóng lên.
Vừa hôn xong, Đoàn Diệc Phong nói nhỏ bên tai cô: "Thanh Nhã chỉ là tính khí hơi trẻ con, anh sẽ thuyết phục em ấy. Em đừng suy nghĩ nhiều nhé?"
Hóa ra, anh sợ cô suy nghĩ nhiều à. Diệp Phàm liền cảm thấy ấm áp cả lòng, nằm trong ngực anh, im lặng gật đầu.
"Em xem quần áo có vừa người không nhé! À, trong túi còn có thuốc. Em hôm qua mắc mưa, không chừng bị cảm cúm."
Vậy mà đến cả cái này anh cũng chuẩn bị tới. Diệp Phàm thấy mình được cưng chiều đến mức muốn tan chảy luôn rồi. Lúc cô đang đem bản thân phơi cho tan chảy ra, thì đồng hồ báo thức được cài đặt mỗi ngày trên điện thoại di động của cô đột nhiên vang lên, kéo cô đang lơ lửng trên mây về với hiện thực tàn khốc.
"Á!" Diệp Phàm hét lên, "Em hôm nay còn phải đi làm!"






Mặc dù Đoàn Diệc Phong khuyên cô xin nghỉ ngày hôm nay, thế nhưng là một nữ thanh niên tiên tiến sống ở thời đại mới dưới cờ Đảng, Diệp Phàm vẫn dứt khoát muốn đi làm.
Đương nhiên, trước khi đi, cô phải đi tắm rửa một cái, thay quần áo mà Đoàn Diệc Phong đã đưa cho cô. Rất hiển nhiên, anh cực kỳ tri kỷ, trong túi quần áo đó còn có sẵn nội y. Nhưng mà vì sao kích thước lại chuẩn xác như vậy? Diệp Phàm sầu não, đây đúng là anh có tính lưu manh chơi đùa ngầm mà! T__T
Lúc ra khỏi cửa, Đoàn Dự hò hét muốn đi cùng, đôi mắt to tròn híp lại trông chừng Diệp Phàm như sợ bị cướp mất. Thấy thế, Diệp Phàm tim đập rộn ràng. Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, nếu không cho cậu bé đi cùng thì chẳng phải chỉ còn cô và Đoàn Diệc Phong trên xe thôi sao? E rằng như thế càng xấu hổ thêm! Nghĩ như thế, cô vội vàng đứng ra làm thuyết khách, nói mang Đoàn Dự theo cũng không sao.
Thấy Diệp Phàm không ngại, Đoàn Diệc Phong liền ẵm con trai, ba người đi xuống lầu lấy xe.
Thành phố này thiếu nước thiếu điện thiếu năng lượng, thứ duy nhất không thiếu chính là xe. Từ nhà Đoàn Diệc Phong đến thư viện phải đi qua cao tốc, xe đổ đồn về đây như thác lũ. Lộ trình hay mươi phút mà Đoàn Diệc Phong phải luồn lách gần một tiếng. Đợi đến khi đến trước cửa thư viện, thì chỉ còn cách giờ làm việc chính thức vài phút.
Đáng tiếc, ông trời không chiều lòng người, Diệp Phàm chịu đựng thắt lưng đau nhức mà chạy thục mạng đến nơi, nhưng vẫn không tránh khỏi vận rủi đến trễ. Nhìn tiền thưởng chuyên cần tháng này trôi theo dòng nước, trong lòng Diệp Phàm đau xót khôn nguôi. Cô ngẩng đầu nhìn Mã Ly, cũng là vẻ mặt héo úa, đau khổ.
“Mẹ nó, sớm muộn gì cũng có một ngày, bà đây lấy một kẻ có tiền, không thèm làm ở cái chỗ quỷ quái này nữa!” Mã Ly bẻ khớp tay, vẻ mặt oán giận.
Diệp Phàm gật đầu tán thành: “Đúng, trễ có một phút cũng muốn trừ tiền, thật không có nhân đạo!”
Mã Ly gật mạnh đầu hùa theo, bỗng nhiên ý thức được điều gì, kinh ngạc quay đầu nhìn Diệp Phàm: “Nói đi cũng phải nói lại, sao cậu lại đi làm muộn? Không phải từ nhà cậu đến đây rất thuận tiện sao?”
Diệp Phàm ngẩn người, vội vàng đánh lừa bạn: “Cái đó… Tớ ngủ quên! Cậu biết bố tớ nghỉ phép năm theo mẹ tớ về quê mà, trong nhà không có ai gọi tớ dậy…”
“Đúng ha, cậu bây giờ đang ở nhà một mình.” Mã Ly một mặt vừa nói, mặt khác xoa bóp eo, “Ai da, cậu đừng nhắc nữa. Mỗi sáng phải thức dậy đi làm sớm, xương sống eo lưng đều đau nhức.”
Thấy bạn mình không hỏi tiếp, Diệp Phàm như trút được gánh nặng, tùy hứng đối đáp: “Đúng vậy, tớ cũng đau…”
Nói chưa xong, cô đã hối hận bản thân lỡ lời, quả nhiên Mã Ly cảnh giác quay đầu nhìn cô: “Sao cậu lại đau eo hả? Nói, hôm qua cậu đã làm gì ngay!”
“Tớ…” Diệp Phàm á khẩu, nghẹn họng một lúc lâu, cuối cùng cô mới giả bộ đỡ cái cổ, nói: “Ai da, cậu không biết đâu, tớ bị sái cổ! Đau lắm!”
Mã Ly nghi hoặc quan sát cô rất lâu, nhưng mà chung quy cô cung không nghĩ đến chuyện kia: “Đi thôi, đừng để Hoàng lão bà bà tóm được.”
“Ừ, ừ, nhanh lên thôi.” Diệ