Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 134570
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/570 lượt.
nhất thiết phải được bố mẹ đồng ý, bằng không người phiền nhất chính là cậu.”
“Hả?” Diệp Phàm ngẩn người, sao lại nhắc đến cô chứ?
Lại nghe Mã Ly tiếp tục nói: “Tớ gặp gỡ với Thẩm Kiều cũng một thời gian dài rồi, cậu cũng mới biết gần đây thôi. Thế nhưng chẳng biết thế nào, lại bị người trong nhà anh ấy biết được, mẹ anh ấy phong kiến muốn chết. Bà ấy gọi điện thoại đến mắng chửi tớ nhiều lần, nói tớ đê tiện, không xứng với con trai bà ấy.”
“Cái gì?” Diệp Phàm vừa nghe, máu liền dồn lên não.
“Sao mẹ anh ta lại thế? Vậy cậu có nói với Thẩm công tử chưa?”
“Nói rồi. Nhưng anh ấy không nói gì cả, chỉ bảo tớ đổi số điện thoại.”
“Khốn nạn!” Diệp Phàm thiếu chút nữa chửi đổng lên: “Sao anh ta có thể làm như vậy?Cậu chính là bạn gái của anh ta, anh ta không đứng ra giải quyết cho cậu, thì còn ai nữa?”
“Anh ấy nói tính tình mẹ anh ấy là như thế, không phải chỉ đối với một mình tớ mới như vậy, mà những cô gái anh ấy quen trước đây đều bị như vậy. Anh ấy bảo tớ đừng để ý đến bà ấy. Thế nhưng không để ý đến bà ấy là xong sao? Mẹ anh ấy không biết từ đâu tìm được thông tin của tớ, từ ngày hôm qua đã bắt đầu gọi điện đến chỗ chủ nhiệm Hoàng. Bà ấy nói tác phong của tớ có vấn đề, dụ dỗ con trai của bà. Hoàng lão bà bà rất nhanh đã phát điên, luôn luôn khuyên tớ chia tay đi, còn nói nếu cứ tiếp diễn thế này sẽ truyền đến tai lãnh đạo, sẽ bôi nhọ danh dự thư viện.”
“Chị ta bị bệnh à! Người ta tùy tiện nói vài câu đã tin ngay. Không được, tớ phải tìm chủ nhiệm Hoàng nói chuyện phải trái mới được!” Diệp Phàm nghe xong tất cả, xăn tay áo lên định đi tìm chủ nhiệm Hoàng.
“Ơ này!” May mà Mã Ly kéo cô lại, “Cậu đừng kích động, chuyện này cũng không thể trách Hoàng lão bà bà. Mẹ của Thẩm Kiều là người giật dây phía sau, bà ấy hết sức kiên quyết.”
Nhà Thẩm công tử giàu có thì Diệp Phàm cũng biết, chỉ là không ngờ đối phương còn có gia thế phức tạp như vậy. Cô nhất thời cũng cảm thấy lo lắng thay Mã Ly.
“Ly Ly, cậu và Thẩm công tử không nghiêm túc, phải không?” Diệp Phàm biết Mã Ly không phải ngày một ngày hai. Cô hiểu tính tình của bạn, từ nhỏ đã không thiếu người theo đuổi, thay bạn trai như thay áo, cũng không thiếu người có tiền có thế. Nhưng cô ấy cho tới bây giờ không khi nào chân thành. Thế nhưng Thẩm Kiều lần này dường như không giống lắm…
Trong mắt Mã Ly hiện lên vẻ phức tạp: “Diệp tử, chuyện này cậu cũng đừng quản. Cho dù Hoàng lão bà bà bảo tớ ở nhà suy nghĩ một thời gian rồi trở lại đi làm, tớ sẽ nhân cơ hội này tìm cách đối phó. Cậu cứ yên tâm.”
“Nhưng mà…” Diệp Phàm còn muốn nói, nhưng thời điểm tan tầm đã đến.
“Không nói nữa. Thẩm công tử hôm nay đến đón tớ, tớ đi trước đây.” Mã Ly vẫy tay tạm biệt với cô, xách túi lên, vội vàng rời phòng làm việc.
Nhìn bóng dáng vội vã bỏ đi của Mã Ly, Diệp Phàm càng lo lắng cho cô ấy hơn.
Mã Ly vừa đi, ít nhiều gì cũng khiến Diệp Phàm có chút lo lắng. Cả hai đã quen nhau nhiều năm, Mã Ly là người như thế nào, trong lòng Diệp Phàm hiểu rõ hơn ai hết. Cô ấy như người đang dạo chơi ngắm nhìn vui đùa trên nhân gian này, chưa bao giờ quá quan tâm đến đàn ông. Nhưng trong thâm tâm cũng có một suy nghĩ, chưa bao giờ rung động đơn giản là do chưa gặp một người khiến cô ấy rung động mà thôi. Nhưng mà Thẩm công tử kia nhìn qua thật không giống với loại người mà phụ nữ có thể giao phó cả cuộc đời. Nếu như cứ tiếp tục như thế này, chỉ e Mã Ly sẽ phải chịu thiệt.
Diệp Phàm lo âu trong lòng, nên mãi đến lúc hết giờ làm Đoàn Diệc Phong đến đón, tinh thần cô vẫn có vẻ ngẩn ngơ.
“Em khó chịu ở đâu sao?” Phát hiện sự khác thường của cô, Đoàn Diệc Phong hỏi.
“Không ạ.” Diệp Phàm lấy lại tinh thần, vừa cười vừa lắc đầu, “Buổi sáng em có hơi nhức đầu, nhưng đã uống thuốc, nên buổi chiều khỏe hơn nhiều.”
“Nếu thấy khó chịu thì đừng nên miễn cưỡng, anh đưa em đến bệnh viện khám thử.”
Trong ánh mắt chờ đợi của cậu bé kia, cuối cùng Diệp Phàm vẫn không đành lòng cự tuyệt, gật đầu đồng ý.
“Hoan hô!” Cậu bé vui vẻ đến mức thiếu chút nữa từ ghế sau trèo lên ghế trước, hù Diệp Phàm phải dùng hết sức túm chặt cậu bé. Vẫn là Đoàn Diệc Phong có năng lực, trừng mắt với con trai, “Ngồi xuống, lúc ngồi xe không được lộn xộn.”
“Dạ…” Cậu bé trề môi, nghe lời quay lại ngồi ngay ngắn lên ghế. Cậu chớp mắt, uất ức nhìn ba mình. Biểu tình hoàn toàn là “Ba già xấu xa, ba lợi dụng con xong liền không cần con nữa”, khiến cho Diệp Phàm dở khóc dở cười.
Hai cha con nhà này, thật sự là bại trong tay họ rồi!
Bởi vì Diệp Phàm đã đồng ý, nên Đoàn Diệc Phong liền lái xe chạy thẳng về nhà. Về đến nơi, Diệp Phàm xung phong nhận làm bữa tối. Kết quả lại bị Đoàn Dự kéo đi, muốn cô xem phim hoạt hình với cậu bé.
“Em nên xem phim với tiểu Dự đi, hiếm khi có cơ hội. Bữa tối để anh làm được rồi.”
Đoàn Diệc Phong đã nói như vậy, Diệp Phàm đành phải thôi. Cô cùng cậu bé đến phòng khách xem phim hoạt hình. Cô vừa xem vừa không nhịn được mà liếc mắt nhìn về phía phòng bếp. Dù sao vẫn thấy bản thân