Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Để Anh Ở Bên Em

Hãy Để Anh Ở Bên Em

Tác giả: Vân Nghê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341583

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1583 lượt.

vẫn sẽ thản nhiên xin số điện thoại của anh, rồi sau đó mời anh đi tham gia đủ các hoạt động này nọ... em không thích thế!
Giang Nhan ngẩn người ra, vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên, ánh mắt lấp lánh như những vì sao đêm. Anh ngập ngừng mãi rồi mới hỏi:
- Còn gì nữa không?
- Chị ta quá mức xinh đẹp!
Anh ngẫm nghĩ rồi đáp:
- Người xinh đẹp nhiều lắm, đó không phải là lí do!
- Nhưng người vừa đẹp vừa có tài thì không nhiều!
- Thật không ngờ em lại sùng bái chị ta như vậy!
Men rượu quả là điều kì diệu, nó như liều thuốc kích thích đối với Vân Vy vậy.
- Nói tóm lại là em không thích để anh gặp, nói chuyện với chị ta!
Giang Nhan bật cười:
- Không được, anh không Trừ phi em có thể vượt qua chị ta, trở thành sếp của chị ta!
- Hả? - Vân Vy ngây người nhìn Giang Nhan.
- Nếu như em là sếp của chị ta rồi em mới có quyền quyết định có gửi thiệp mời đám cưới cho chị ta haykhông, có mời chị ta uống rượu mừng hay không, có dẫn anh đi chúc rượu chị ta hay không. Nếu nhưem là sếp của chị ta rồi, lúc em mệt mỏi hoặc chuẩn bị đi du lịch hoặc nghi đi khám thai... anh sẽ khôngphải gọi điện thoại cho chị ta xin nghỉ hộ em.
Vân Vy ngẩn người một lát rồi gật gù, mặt rất nghiêm túc:
- Em nghĩ sẽ có ngày đó đấy! Thực ra em đâu có kém chị ta là mấy!
Giang Nhan mỉm cười:
- Đúng thế thế mới là một Vân Vy đầy tự tin.
Đáp án thực sự chỉ cách có một bước chân, thế nên chi bằng cô cứ thành thật khai báo cho xong:
- Thôi được rồi, em thừa nhận em chỉ là một đứa con gái bình thường không thích để anh nhìn thấyngười đẹp... - Ghen tuông và nhỏ mọn vốn là đặc quyền của con gái, cô không nghĩ rằng điều đó có gì xấu cả.
Giang Nhan dừng bước, ngoảnh lại nhìn Vân Vy hồi lâu, vẻ mặt lanh lùng đã không còn, đôi mắt trong veo dường như đã bị phủ sương mờ:
- Vân Vy, hãy nói cho anh biết, em làm vậy là bởi vì thích anh! - Nói rồi anh bật cười như cười nhạo chính mình, không hề chờ đợi câu trả lời từ cô.
Vân Vy im lặng hồi lâu rồi nói:
- Đúng vậy, em làm vậy là vì thích anh!
Lần này thì Giang Nhan thật sự sững sờ.
Mãi lâu sau anh mới định thần lại được, đôi môi khẽ mỉm cười.
- Anh không được cười em đâu đấy!
Giang Nhan cười xòa:
- Được rồi!
Cho dù hành động của cô có ngốc nghếch đến mấy đi chăng nữa anh cũng không nên cười như vậy... một nụ cười đẹp mê hồn.
- Càng không được nói dối em!
Giang Nhan đáp:
- Ok!
- Vậy anh nói xem, hôm nay có phải anh cảm thấy em quá...
Giang Nhan cúi đầu nhìn cô, giọng nói rất nhẹ, rất khẽ, đến mức chỉ có hai người họ nghe thấy:
- Vân Vy, em thực sự làm cho người khác phải kinh ngạc!
Kinh ngạc đến mức khiến cho anh vui mừng!
Giang Nhan và Vân Vy vừa nắm tay nhau đi ngang qua một phòng ăn đột nhiên thấy cánh cửa ấy đượcmở ra.
Người kia vừa nhìn thấy Giang Nhan đã lập tức cất tiếng gọi:
- Giang Nhan, khách của cậu đến chưa hả? Chứng tôi đang ngồi đợi đây này!
Vừnói xong, chợt nhìn thấy Vân Vy đang đứng bên cạnh Giang Nhan, người kia liền nói:
- À, chắc là cô ấy chứ gì? - Nghe giọng nói của anh ta có vẻ rất phấn khích: - Giang Nhan, cậu thậtchẳng đáng mặt bạn bè. Giấu lâu như vậy, mãi đên tận hôm nay mới cho chúng tôi biết mặt em dâu. Mau mau vào đây đi! Mọi người xem ai đến đây này!
Vân Vy có thể cảm thấy vào khoảnh khắc ấy, ánh mắt của mọi người trong phòng đều tập trung vào hai người. Cô chẳng có thời gian để mà e ngại, chỉ có thể lần lượt đi chào hỏi từng người dưới sự dẫn dắt của Giang Nhan.
Có người nói:
- Ai da, Giang Nhan này, tôi thường nghe Khang Kiện nói cậu có người yêu, nếu như không phải hôm nay tận mắt nhìn thấy có khi tôi còn không tin thằng ranh ấy đây!
Có nói:
- Không phải là chọn đại một người đến để che mắt chúng tôi đấy chứ? - Nói rồi anh ta liền quay sangVân Vy giải thích: - Em dâu đừng để ý nhé, anh thấy mặt mày Giang Nhan đang vui vẻ nên muốn nhân cơ hội trêu cậu ta một chút thôi!
Mọi người nhanh nhẹn ngồi sát lại nhường chỗ cho Giang Nhan và Vân Vy.
Giang Nhan để Vân Vy ngồi xuống trước rồi anh cũng ngồi xuống bên cạnh cô.
Giang Nhan, bây giờ chúng ta coi như mới bắt đầu nhỉ?
Vốn dĩ mọi chuyện sẽ cứ yên ổn và tốt đẹp như thế này nếu như Vân Vy không xem quyển tạp chí để bêncạnh một người bạn của Giang Nhan.
Đó là một cuốn tập san của ngành. Cô lật đến một trang có đăng một bức ảnh mà cô cảm thấy có chút quen quen. Cô kịp xem kĩ thì đã có người lên tiếng:
- Giang Nhan, tôi chưa bao giờ nhìn thấy cậu uống rượu, lần này dẫn em dâu theo thì phải uống một ly chứ nhỉ? - Đám đông hùa theo:
- Không biết em dâu có cho phép không nhỉ?
Dưới ánh đèn mờ ảo, mái tóc của Giang Nhan như được phủ một lớp rượu vang đỏ sẫm, đôi mắt anh long lanh tựa như làn nước.
Vân Vy còn chưa nói gì thì Giang Nhan đã đón lấy ly rượu.
Vân Vy tưởng rằng Giang Nhan chỉ nhấp một ngụm cho có, nào ngờ anh ngửa cổ uống cạn ly rượu trên tay. Có lẽ là vì trước đây chưa bao giờ nhìn thấy Giang Nhan uống rượu nên đám đông xung quanh đềuhò reo ầm ĩ.
Mùi rượu thoang thoảng.
- Vân