Tiên Sinh Cách Xa Tôi Một Chút
Tác giả: Vân Nghê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1584 lượt.
>Sau khi cô y tá đi, anh bắt đầu bón nước cho cô uống. Anh có vẻ rất vụng về, làm rớt nước lên tay cô mấy lần liền. Cô cảm thấy anh không biết cách chăm sóc người khác.
Anh chẳng mấy khi nói chuyện. Cô cảm thấy anh chẳng giống như những gì mà cô y tá kia nói, vui vẻ chăm sóc cho cô, ít nhất thì cô vẫn chưa tìm thấy được bằng chứng rõ rệt. Anh thích sự sạch sẽ, càng thích sự yên tĩnh, thường ngồi một góc đọc sách hàng giờ liền.
Cô chỉ mờ mờ nhìn thấy những món đồ trên tay anh. Khi cô cảm thấy chẳng có chút thú vị nào, anh dường như lại hiểu được ra điều gì đó, liền đưa món đồ trong tay lại g
Những kí hiệu kì lạ cô nhìn chẳng rõ. Cô chỉ là một bệnh nhân mới hồi phục.
Cô cố gắng đẩy cuốn sách ấy xuống đất. Cô tưởng rằng một người như anh chắc chắn sẽ dễ dàng bị cô chọc giận, sau đó tức tối cầm đồ đạc đi thẳng. Quả nhiên anh cầm món đồ đó lên, ngẫm nghĩ một lát rồi bỏ đi.
Cô y tá lại đến thay anh chăm sóc cho cô.
Một lúc sau, anh quay lại.
Anh đặt món đồ đang cầm trên tay xuống trước mặt cô. Đó là một cuốn truyện cổ tích, những câu chuyện cổ tích có hoàng tử và công chúa với những tình tiết hết sức cũ kĩ.
Anh quỳ xuống đặt cuốn sách trước mặt cô, có sách để đọc còn tốt hơn là cứ ngồi không chẳng có việc gì làm. Cô đọc sách một lúc rồi lại len lén đưa mắt nhìn anh.
Anh là ai? Đôi mắt lấp lánh như ánh sao, khiến cho cô cảm thấy hoang mang. Cô thừ người hồi lâu.
Một cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Anh lật bàn tay cô lên, viết lên tay cô hai chữ: Giang Nhan.
Tỉnh dậy, Vân Vy thấy người mình ướt đẫm mồ hôi, hai bên thái dương giật giật liên tục. Vân Vy đưa tay lên xoa bóp huyệt thái dương. Giấc mơ ban nãy cứ như là thật vậy, khiến cho cô không thể nào phân biệt được rốt cuộc cô đang nằm mơ hay thực sự cô đã từng trải qua những chuyện như vậy?
Cô ở trong giâc mơ là một bệnh nhân ngồi trên xe lăn. Cũng may là cô biết rõ rằng bản thân cô từ trước đến nay rất khỏe mạnh. Chuông điện thoại đột ngột reo vang, Vân Vy quay người với tay lấy điện thoại ở đầu giường.
Là Khang Kiện.
- A lô... - Giọng nói của Khang Kiện vang lên: - Tôi còn tưởng là cô không chịu nhận điện thoại của tôi cơ!
Vân Vy bật cười:
- Sao có thể thế được!
Khang Kiện đáp:
- Còn chẳng phải vì lần trước tôi tìm cô nói chuyện đấy thôi!
Vân Vy cười:
- Tôi không nhỏ mọn thế đâu!
Khang Kiện cố ý giọng lúc trầm lúc bổng:
- Tôi biết là cô không nhỏ mọn như vậy, nếu không giờ tôi đang phải ở nhà một ai đó, khẩn thiết van xin anh ta tha thứ cho tôi!
Vân Vy bị Khang Kiện chọc cho phì cười:
Giang Nhan đáng sợ như vậy sao?
Khang Kiện nói:
- Đương nhiên là cô không biết rồi, cậu ta có ghê gớm với cô bao giờ đâu!
Giọng nói của Khang Kiện càng lúc càng nhẹ nhàng, khiến cho Vân Vy cảm thấy hai người dường như là những người bạn thân thiết của nhau đang nói chuyện phiếm vậy:
- Mấy hôm nay thế nào rồi?
- Sao? Định bỏ chút thời gian rảnh rỗi để điều trị tâm lí cho tôi à? - Vân Vy cố ý làm bộ nghiêm túc: - Nói thật với anh là không được tốt cho lắm!
Khang Kiện im lặng một lát rồi khẽ hỏi:
- Có chuyện gì?
- Tinh thần hốt hoảng, hành động không thể kiểm soát được, có lúc còn không biết là mình đã làm cái gì, cứ như quay ngược trở lại lúc còn trẻ con ấy! - Nếu không tại sao suốt buổi tối qua cô lại làm những việc kì quái đến thế nhất là những lúc đối mặt với Giang Nhan, cả con người cô cứ trở nên kì lạ thế nào ấy!
- Có phải cảm thấy bản thân mình rất ấu trĩ?
Vốn dĩ chỉ là nói vớ nói vẩn, nào ngờ Khang Kiện lại đoán trúng phóc.
- Lo lắng được
- Ờ...
Tâm trạng thế này khó mà miêu tả ra được. Thế nhưng Khang Kiện nói ra... nghĩ lại thấy... hình như đúng là như vậy.
- Cô không phản bác tôi mặc định là đúng nhé!
Khang Kiện bật cười:
- Với tất cả những bệnh nhân của tôi mà có dấu hiệu như thế này, tôi đều nói với họ rằng... - Khang Kiện dừng lại một lát:
- Chúc mừng cô, cô đã mắc bệnh yêu rồi!
Vân Vy ngẩn người rồi bật cười.
Cái kết luận này... bệnh "yêu"... Yêu những sự vật đẹp đẽ, có được một cuộc sống không thể nào tốt đẹp hơn được nữa, vì vậy mới phải lo lắng được mất. Bởi vì có được rồi nên mới sợ sẽ mất đi.
- Xét từ một góc độ nào đó, cô mắc phải bệnh này rồi, tôi lại thấy vui!
Vân Vy cười:
- Cám ơn bác sĩ Kiện đã chẩn đoán giúp! Đúng như báo chí vẫn thường ca ngợi, bác sĩ quả là... sắc bén, thần tốc, tinh nhanh...
Khang Kiện ngạc nhiên:
- Cô cũng xem những bài viết của tôi ở trên mạng à?
Vân Vy điều chỉnh lại tư thế ngồi của mình rồi nói:
- Đúng vậy, không chỉ một mình tôi, trong văn phòng của tôi còn có fan của anh nữa đấy! Có cần hôm nào gặp mặt một buổi không? - Nghĩ đến nụ cười sùng bái của Tiểu Thu, Vân Vy lại không đành lòng, cứ muốn tìm một cơ hội nào đó cho hai người gặp mặt làm quen.
- Cô đã xem những bài nào rồi?
- Tôi thường hứng thú với những bài viết về... những cô gái có cuộc sống long đong, lận đận, xem anh đã giúp họ lấy lại niềm tin cuộc sống như thế nào... - Vân Vy cười: - Có lẽ tại đọc những bài v