Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342511

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2511 lượt.

chẳng cần động não, tinh lực của anh vô cùng dồi dào.
Vậy thì chỉ có khả năng thứ hai. Một dục vọng mãnh liệt nào đó bị đè nén đã lâu ở nơi sâu thẳm trong nội tâm anh đã hoàn toàn được giải phóng.






Đêm qua, Bạc tiên sinh mới được khai sáng, do tâm trạng quá vui vẻ, tinh lực quá dồi dào nên anh không hề cảm thấy buồn ngủ. Anh mở một chai rượu vang, bật đĩa nhạc, ngồi dưới ánh trăng, hồi tưởng lại từng giây từng phút ở bên Giản Dao trong hơn nửa năm qua.
Nếu có người nhìn thấy vẻ mặt của anh lúc bấy giờ, nhất định sẽ cảm thấy người đàn ông này có khí chất mạnh mẽ, ung dung và thần bí. Bởi vì khóe miệng anh từ đầu đến cuối xuất hiện ý cười thâm sâu khó dò.
Nhưng trên thực tế, suy nghĩ trong nội tâm Bạc Cận ngôn rất đơn giản. Hồi tưởng lại quá khứ, anh vô cùng hài lòng với biểu hiện của mình. Trước đó dù không ý thức bản thân thích Giản Dao, nhưng anh đã đi trước đón đầu, thu hút Giản Dao về bên cạnh anh.
Hờ hờ…
Phó Tử Ngộ thường cười nhạo anh không có kinh nghiệm. Bây giờ mới thấy không có kinh nghiệm thì sao chứ? Về phương diện yêu đương, anh đúng là có khả năng thiên phú hơn người, nhạy bén không ai sánh bằng.
Bạc Cận Ngôn thậm chí lần đầu tiên sử dụng kem dưỡng da dành cho đàn ông mà Giản Dao mua cho anh.
Nếu cô muốn ngửi mùi hương của anh, anh vô cùng sẵn lòng.
Đúng mười một giờ, Bạc Cận Ngôn đứng trước cửa nhà Giản Dao, bình thản bấm chuông gọi cửa.
Ding dong, ding dong…
Không có ai trả lời.
Bạc Cận Ngôn đột nhiên nhớ ra, Giản Dao nói hôm nay cùng Lý Huân Nhiên đi dạo quanh thành phố B.
Trong bộ não của Bạc Cận Ngôn, ‘dạo quanh’ có nghĩa là khoảng thời gian ngắn ngủi, cô đi một lát sẽ quay về ngay.
Nhưng bây giờ… Bạc Cận Ngôn nhìn cánh cửa khép chặt, hình như Giản Dao không định trở về cùng anh ăn trưa.
Bạc Cận Ngôn lần đầu tiên theo đuổi con gái, kết quả xôi hỏng bỏng không.
***
Cũng vào thời điểm này, Giản Dao và Lý Huân Nhiên cùng vài đồng nghiệp của anh đang ngồi gọi món trong một quán vịt quay.
Lý Huân Nhiên từng đến thành phố B mấy lần, còn những người cảnh sát hình sự khác lần đầu tiên đến đây. Giản Dao nhất quyết làm chủ, nhiệt tình tiếp đãi khách.
Cô mở quyển thực đơn, đám cảnh sát hút thuốc trò chuyện. Lý Huân Nhiên gác cánh tay lên thành ghế sau lưng Giản Dao, chọn mấy món ăn anh thích.
Một người phụ nữ trao gửi tình cảm cho một đối tượng, tâm tình ít nhiều cũng xuất hiện sự lưu luyến nhớ nhung. Gọi món xong, Giản Dao trò chuyện với Lý Huân Nhiên hai câu rồi rút điện thoại gửi tin nhắn: ‘Anh nhớ ăn cơm trưa.’
Lý Huân Nhiên cầm điếu thuốc hút một hơi, ngắm gương mặt dịu dàng của Giản Dao dưới ánh mặt trời. Khi cô bỏ điện thoại ngẩng đầu, anh cười tủm tỉm: “Em nhắn tin cho ai thế? Đi chơi với anh còn nhung nhớ nhớ nhung. Bạn trai đấy à?”
Giản Dao cười: “Đâu có!”
Cô vừa dứt lời, máy di động đổ chuông, màn hình nhấp nháy ba chữ ‘Bạc Cận Ngôn’.
Anh trực tiếp gọi điện cho cô.
Lúc này, Bạc Cận Ngôn đang ngồi một mình ở phòng khách nhà mình, xem phim tài liệu pháp luật ‘Lưới trời lồng lộng’.
Sau khi xem hết một tập, anh tắt tivi, ánh mắt dừng lại ở bàn uống trà. Trên đó có mấy hộp cơm và thức ăn. Bạc Cận Ngôn chau mày, anh không hề có hứng thú ăn uống. Sau đó, anh lại nhìn máy di động ở bên cạnh. Anh cầm điện thoại, đi đến cửa sổ. Vừa định gọi điện cho Giản Dao, anh liền nhìn thấy tin nhắn mới.
Ờ… Khóe miệng Bạc Cận Ngôn nhếch lên, quả nhiên cô vẫn nhớ đến anh.
Anh liền bấm số gọi cho cô: “Lát nữa tôi sẽ ăn.” Bạc Cận Ngôn chống tay lên bệ cửa sổ, ngước nhìn bầu trời, đồng thời cất giọng trầm thấp hơn bình thường: “Lúc nào em mới về?”
Giản Dao đang ở trong nhà hàng ồn ào náo nhiệt nên không nghe ra sự khác thường từ ngữ khí của Bạc Cận Ngôn.
Nhưng chỉ nghe giọng nói của anh, trong lòng cô cũng thấy ngọt ngào. Cô cười trả lời: “Em và mọi người đang ăn vịt quay. Hôm nay chắc em về muộn, có chuyện gì sao?”
Người cao ngạo như Bạc Cận Ngôn tuyệt đối không có chuyện tỏ tình qua điện thoại, hơn nữa bên cạnh cô còn một đống người tạp nham.
Yên lặng vài giây, anh mỉm cười đáp: “Chúc em dùng bữa vui vẻ.”
Giản Dao: “Ờ… anh cũng thế.”
Cúp điện thoại, Giản Dao phát hiện Lý Huân Nhiên nửa cười nửa không nhìn cô.
Gò má Giản Dao ửng hồng, cô giơ tay đẩy anh: “Anh cười gì chứ?”
Bởi vì kế hoạch tỏ tình dời đến buổi tối, Bạc Cận Ngôn trở nên nhàn rỗi. Anh liên hệ với Cục Cảnh sát thành phố, giải quyết nốt vụ án Hoắc Tiểu Lộ tại nhà. Khi ánh hoàng hôn buông xuống, anh gọi điện cho Phó Tử Ngộ: “Ra ngoài ăn cơm đi.”
Buổi tối thời tiết ở thành phố B rất mát mẻ, đèn màu rực rỡ, người và xe cộ đi lại tấp nập.
Phó Tử Ngộ đến nhà hàng, liền bắt gặp Bạc Cận Ngôn một mình ngồi trong phòng ăn trang trí nhã nhặn. Bạc Cận Ngôn có tâm trạng không tồi, khóe mắt đầy ý cười nhàn nhạt.
“Giản Dao đâu rồi?” Phó Tử Ngộ hỏi: “Sao không đi cùng cậu?”
Bạc Cận Ngôn đáp: “Không việc gì phải vội.” Câu nói này hơi kỳ quặc nhưng Phó Tử Ngộ không để tâm.
Phó Tử Ng