Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342865

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2865 lượt.

i cô là Lý Huân Nhiên, tay phải là Bạc Cận Ngôn. Cả hai người đàn ông đều cao lớn, trên suốt đường đi bọn họ phối hợp ăn ý, luôn để cô đi ở giữa.
Thật ra đối với Giản Dao, cảnh tượng này rất ngọt ngào. Người bạn thân nhất của cô và người đàn ông cô thích đều ở bên cạnh cô trong buổi tối dễ chịu.
Tất nhiên, nếu bỏ qua nụ cười ‘xấu xa’ như có như không của Lý Huân Nhiên và vẻ mặt thâm sâu khó đoán biết của Bạc Cận Ngôn, buổi tối sẽ càng hoàn hảo hơn.
Bên hồ có mấy người thả đèn hoa đăng. Bạc Cận Ngôn tỏ ra hứng thú, anh đi vài bước, cúi xuống quan sát.
“Đối với một cô gái tốt, người theo đuổi không nằm ở số lượng nhiều mà là ‘tinh’.” Bạc Cận Ngôn đột nhiên thốt ra một câu.
Giản Dao trố mắt. Không ngờ anh cũng có quan điểm về tình yêu.
Lý Huân Nhiên tiếp lời Bạc Cận Ngôn một cách tự nhiên: “Giáo sư Bạc nói đúng lắm. Anh là bậc tiền bối, nếu anh quen biết thanh niên nào tài hoa xuất chúng, xin hãy giới thiệu cho Dao Dao. Mẹ cô ấy để bụng chuyện này, suốt ngày cằn nhằn với tôi.”
Giản Dao càng nghe càng hết nói nổi. Sao Lý Huân Nhiên lại nói với Bạc Cận Ngôn những lời này? Chỉ e anh sẽ lạnh lùng mở miệng: ‘Tôi làm sao có thể quan tâm đến chuyện vô vị đó?’
Ai ngờ Bạc Cận Ngôn mỉm cười: “Thanh niên tài hoa xuất chúng? Đương nhiên là có một thanh niên vô cùng kiệt xuất, chỉ cần Giản Dao đồng ý.”
Lúc nói câu này, anh nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm và dịu dàng. Gương mặt anh rạng ngời hơn bình thường.
Bạc Cận Ngôn đúng là ‘gieo gió gặp bão’. Sau vô số lần đối mặt với sự chậm hiểu của anh, Giản Dao hoàn toàn không nhận ra ‘thanh niên kiệt xuất’ mà anh ám chỉ. Trong lòng cô ngược lại cảm thấy thất vọng.
Bạc Cận Ngôn sẽ giới thiệu người khác cho cô? Còn chuyện nào đau khổ hơn vụ này?
Cô cố nở nụ cười gượng gạo: “Chúng ta đừng nói đến đề tài này nữa. Hiện tại em chưa có ý định kiếm bạn trai.”
Do tâm trạng hơi ủ rũ nên Giản Dao không để ý, cô vừa dứt lời, ánh mắt Bạc Cận Ngôn liền tối sầm.
Lý Huân Nhiên quan sát hai người, nụ cười trên môi không thay đổi.
***
Ba người đi bộ một đoạn liền nhìn thấy một quán bar trên hòn đảo nhỏ nằm trong hồ. Giản Dao hỏi: “Các anh có muốn đến đó ngồi một lúc không?”
Lý Huân Nhiên: “Anh sao cũng ok.”
Giản Dao quay sang Bạc Cận Ngôn. Ngoài mặt cô vẫn bình thường, nhưng do tâm trạng không tốt nên cô chẳng muốn tươi cười với anh.
Thần sắc Bạc Cận Ngôn thâm trầm hơn trước đó. Anh từ tốn trả lời: “Một khi Dao Dao muốn thì tôi cũng đi.”
Giản Dao: “… Được.”
Lý Huân Nhiên cười tủm tỉm, không lên tiếng.
Nhìn thân hình cao lớn của Bạc Cận Ngôn đi phía trước, Giản Dao có chút bất lực, nhưng cũng hơi buồn cười. Không biết hôm nay anh giở chứng gì mà Dao Dao này, Dao Dao nọ. Có lẽ nghe Lý Huân Nhiên gọi như vậy nên anh cũng không chịu thua kém.
Anh giống hệt một đứa trẻ, khiến cô muốn tức cũng không tức nổi.
Ba người ngồi vào vị trí.
Gọi là quán bar nhưng thật ra đây chỉ là một cái sân nhỏ ba mặt là nước. Trên sân đặt những chiếc ghế sofa trang nhã và dễ chịu.
Chỗ bọn họ ngồi gần lan can bên phải. Phía dưới là hồ nước lấp lánh, từng phiến lá sen lớn dập dềnh. Cảnh sắc rất yên tĩnh và nên thơ.
Lý Huân Nhiên ngồi ở phía đối diện, gọi nhân viên phục vụ rồi hỏi bọn họ: “Hai người uống gì?”
Bạc Cận Ngôn: “Một ly Margaret.”
Lý Huân Nhiên gật đầu, nói với nhân viên phục vụ: “Tôi lấy một bịch bia.”
Người nhân viên mỉm cười: “Chị uống gì ạ?” Vừa nói cô ta vừa đưa tờ menu cho Giản Dao.
Giản Dao vừa định cầm lấy…
Bạc Cận Ngôn: “Giống tôi.”
Lý Huân Nhiên: “Giống tôi.”
Hai giọng nói đồng thời vang lên.
Bốn người đều yên lặng. Lý Huân Nhiên mỉm cười, mở miệng nói với Bạc Cận Ngôn: “Anh không biết rồi, Dao Dao từ nhỏ uống ngàn chén không say. Một ly cocktail không ăn thua với cô ấy.”
Giản Dao bật cười: “Xin anh.”
Tửu lượng của cô đúng là rất tốt, thuộc về khả năng bẩm sinh. Nhưng bình thường cô ít khi uống rượu. Hôm nay hiếm có dịp Lý Huân Nhiên đến đây, dẫu sao cũng nên uống cùng anh. Nghĩ như vậy, Giản Dao nói với nhân viên phục vụ: “Tôi cũng uống bia.”
Bạc Cận Ngôn chỉ liếc Giản Dao chứ không lên tiếng phản đối.
Năm phút sau.
Cảnh đêm đẹp đẽ, tiếng nhạc du dương. Không khí thoang thoảng mùi nước hồ và lá sen hỗn hợp.
Bạc Cận Ngôn diện bộ comple thẳng tắp ngồi trên ghế sofa đỏ, tay cầm ly rượu Margaret, tư thế tao nhã, khí chất nổi bật.
Tuy nhiên… cảnh tượng này không giống với dự kiến của anh.
Anh vốn cho rằng, Giản Dao cũng sẽ cầm ly rượu đế cao, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh. Hai người nhẹ nhàng cụng ly, anh còn có thể thì thầm vào tai cô, ngửi mùi hương tỏa ra từ cơ thể cô. Lúc tưởng tượng ra hình ảnh này, Bạc Cận Ngôn đương nhiên hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Lý Huân Nhiên.
Bất luận thế nào cũng không giống hiện tại, anh ngồi uống rượu một mình, còn Giản Dao và Lý Huân Nhiên vui vẻ đối ẩm.
Tuy có một chút bất mãn nhưng Bạc Cận Ngôn vẫn yên lặng ngồi bên cạnh ngắm cô. Anh chợt phát hiện, Giản Dao lúc này khác với bình thường.
Dưới ánh đèn ấm áp, động tác cúi đầu vén tóc và