Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342542

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2542 lượt.

hần kinh. Tớ được nghe kể một vụ án có thật. Hung thủ ở một vùng quê, giết bố mẹ, em gái, vợ và con gái mình. Sau đó hắn bỏ đi Hải Nam du lịch. Hắn bị bắt ở trên đường đi. Khi điều tra viên hỏi hắn có hối hận không? Hắn trả lời: “Có hối hận. Hối hận vì chưa được ngắm biển đã bị bắt.”






Chiếc xe Jeep phóng nhanh trên con đường quốc lộ rộng lớn. Hai bên đường thấp thoáng rừng cây và đồng ruộng, thỉnh thoảng le lói ánh đèn.
Địa điểm xảy ra vụ án nằm ở thị trấn Hồng Vân thuộc khu vực Đại Hân của thành phố B. Lái xe đến đó mất khoảng một tiếng đồng hồ.
Sau khi cúp điện thoại, Bạc Cận Ngôn không nói nhiều lời với Giản Dao. Cô biết có vụ án khẩn cấp nhưng không rõ tình hình cụ thể. Công việc của anh và cô cũng phải đến hiện trường mới có thể triển khai.
Do đó hiện tại, Giản Dao ngồi ở ghế lái phụ, dõi mắt về màn đêm vô tận ở phía trước. Còn Bạc Cận Ngôn tập trung lái xe, sắc mặt vô cùng lạnh lẽo. Trong đầu Giản Dao vẫn nghĩ đến chuyện vừa xảy ra giữa hai người.
Vụ án đến bất thình lình như một gáo nước lạnh dội xuống thân thể nóng bỏng của cô và anh, khiến cô hoàn toàn bừng tỉnh khỏi cơn kích tình mê loạn.
Khóe miệng Bạc Cận Ngôn ẩn hiện ý cười nhạt: “Dám chọn đúng thời điểm của anh để giết người.”
Thời điểm của anh?
Giản Dao không nhịn được cười tủm tỉm. Anh vẫn đang tức giận.
Cô tự nhiên nhớ đến cuộc điện thoại ban nãy. Hai người lập tức xuống giường mặc quần áo. Khi Bạc Cận Ngôn thay đồ đi ra ngoài, gương mặt anh vẫn ửng đỏ, bên dưới quần âu bất bình thường…
Bạc Cận Ngôn ngoảnh đầu nhìn Giản Dao, ánh mắt anh tối thẫm: “Anh sẽ không để em đợi lâu.”
Giản Dao: “… Không sao, em không vội.”
Bạc Cận Ngôn hơi ngẩn người. Tâm tình của Giản Dao sao có thể lọt qua con mắt của anh?
“Em hối hận rồi à?” Anh hỏi.
Giản Dao hơi xấu hổ: “Không phải, chỉ là…”
“Lẽ nào anh chưa làm tốt ở đâu đó?” Vẫn là giọng điệu ngạo mạn như thường lệ.
Giản Dao lập tức phản bác: “Đương nhiên không phải, anh đã làm rất tốt.”
Bạc Cận Ngôn đảo mắt qua cô, gật đầu: “Anh cũng cho rằng không thể nào. Vậy thì vì nguyên nhân gì?”
Giản Dao ngẫm nghĩ rồi nhẹ nhàng nắm bàn tay đang đặt trên vô lăng của anh.
“Không phải em không muốn.” Cô cười thẹn thùng: “Chỉ là… em có cảm giác không chân thực.”
Không ngờ chúng ta thật sự đến với nhau. Hơn nữa… tối nay anh suýt…
Đây vốn là câu nói chân thành xuất phát từ nội tâm mà Giản Dao thổ lộ với Bạc Cận Ngôn, không hề có ý khác. Nhưng ngoài định liệu của cô, Bạc Cận Ngôn hoàn toàn sững sờ.
Đôi mắt đen của anh bỗng dưng trở nên u ám.
“Ờ.” Bạc Cận Ngôn thở dài một tiếng, ngữ khí lộ vẻ thất vọng hiếm thấy.
Giản Dao không hiểu, phản ứng này của anh có nghĩa là gì? Cô đang định mở miệng hỏi, máy di động bỗng đổ chuông. Người của đội hình sự gọi điện đến, thế là cô chuyên tâm nói chuyện điện thoại.






Hai giờ sáng.
Màn đêm cô liêu mà huyên náo, đèn xe cảnh sát nhấp nháy xung quanh ngôi nhà ngập máu tanh. Rất đông cảnh sát tụ tập trong sân nghe Bạc Cận Ngôn báo cáo ngắn gọn. Ở bên ngoài cách đó không xa, vô số dân làng thì thầm bàn tán.
Bạc Cận Ngôn cởi áo khoác comple, chỉ mặc áo sơ mi đứng trước đám đông. Anh nhanh chóng đảo mắt một vòng rồi mở miệng:
“Đối tượng tình nghi là nam giới, tuổi từ hai lăm đến ba lăm, thể hình gầy guộc…”
Đám cảnh sát hình sự đều im lặng, bởi vì kết luận từ phương diện phân tích tâm lý giống hệt nhận định của chuyên gia dấu chân ở hiện trường. Các chuyên gia dấu chân còn suy đoán, đối tượng tình nghi có chiều cao từ 1m65 đến 1m75.
Suy đoán của Bạc Cận Ngôn khiến không khí ở hiện trường càng trở nên căng thẳng. Đội trưởng hình sự gật đầu với anh, sau đó lên xe chỉ huy, theo dõi và đôn đốc các tổ hành động.
Bạc Cận Ngôn quay sang Giản Dao: “Chúng ta lên xe.”
Quay về xe ô tô có ngọn đèn dịu dàng, cách lớp cửa kính màu thẫm, Giản Dao có cảm giác khoảng cách với hiện thực căng thẳng và tàn khốc ở bên ngoài tạm thời được nới rộng.
Cô cầm sẵn giấy bút chờ đợi.
Đã phác họa xong chân dung tội phạm, Bạc Cận Ngôn không còn gấp rút như trước đó. Anh tựa vào thành ghế, cầm chai nước, từ tốn uống một ngụm lớn. Sau đó, anh quay sang Giản Dao, đưa chai nước đến miệng cô: “Em uống một chút đi.”
Lúc này, Giản Dao mới phát giác, cổ họng cô vô cùng khô rát. Cô mở miệng, thuận theo tay anh, uống nước một cách tự nhiên.
Khóe mắt Bạc Cận Ngôn vụt qua ý cười. Đợi cô uống xong, anh đóng nắp chai nước ném sang bên cạnh: “Tự em có thể viết không?”
Giản Dao: “Tất nhiên không thể.”
Bạc Cận Ngôn đưa mắt nhìn cô, đồng thời cất giọng bình thản: “Nhưng anh vẫn rất khó chịu.”
Anh đột nhiên từ bộ dạng thần thám lạnh lùng chuyển thành ‘bạn trai của cô’, nói một câu mang hàm ý sâu xa, khiến Giản Dao dở khóc dở cười.
Tuy nhiên, cô đã quá quen thuộc với mấy trò của anh.
Giản Dao bóp tay Bạc Cận Ngôn, cất giọng dịu dàng: “Em mới chỉ có một số suy nghĩ mơ hồ, anh hãy dạy em đi.”
Sắc mặt Bạc Cận