Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342505

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2505 lượt.

ân Nhiên gầy hơn mấy ngày trước rất nhiều, dưới cằm đã mọc râu lún phún, nhưng đôi mắt vẫn nghiêm nghị như cũ. Anh liếc nhìn đồ ăn trên mặt đất, từ từ đi về phía giường ngồi xuống, không thèm nhúc nhích.
“Hừ…” Sau cánh cửa sắt đen xì, truyền đến một giọng đàn ông hơi chói tai: “Ngu xuẩn. Không ăn cơm, để xem mày làm sao có sức lực phản kháng tao?” Rõ ràng giọng nói này đã bị xử lý bởi máy biến âm, bén nhọn lại kỳ quái.
Lý Huân Nhiên không thèm đếm xỉa gì đến hắn, chỉ nhắm mắt lại, trầm ngâm yên lặng lắng nghe mấy phút, sau đó anh đột nhiên mở mắt ra: “Bốn người bị nhốt ở phòng bên cạnh thế nào rồi?” Giọng nói của anh khàn khàn giống như bị bánh xe nghiền qua. Người đàn ông cười nói: “Ờ, tao tiễn bọn chúng về nhà hết rồi.” Lý Huân Nhiên không lên tiếng.
Người đàn ông lại nói: “Đừng vội, qua mấy ngày nữa, mày sẽ có thêm bốn người hàng xóm mới. Bây giờ thì lo mà ngoan ngoãn ăn cơm đi, nếu không mày làm sao có sức khuyên bảo bọn chúng giống mấy hôm trước? Chậc chậc… Thật sự là tinh thần cảnh sát khiến người ta cảm động.” Lý Huân Nhiên vẫn không thèm đả động đến hắn như cũ.
Anh lại đột nhiên vươn tay, ôm lấy eo cô, để cô dựa vào lòng mình. Hơi thở của anh nhẹ nhàng phun lên gò má cô, đôi mắt u tối lại đạm mạc như nước: “Tại sao anh phải có áp lực chứ?”
Giản Dao ngẩn người trong giây lát, nói: “Số một công khai tuyên chiến với anh ở trước mặt mọi người.” Đừng nói là Bạc Cận Ngôn đứng mũi chịu sào, mà tất cả mọi người ở đó đều như gặp phải đại địch, bận rộn khẩn trương.
“Hắn đương nhiên phải tuyên chiến với anh rồi. Trừ anh ra, còn ai có thể bắt được hắn nữa chứ?”
Giản Dao cảm thấy, bản thân mình hình như lại đánh giá thấp Bạc Cận Ngôn một lần nữa. Sự tự tin và ngạo mạn của anh, thật sự đã đến mức độ vững như bàn thạch.
Cô còn tưởng rằng, anh sẽ có loại cảm xúc như là ‘áp lực tâm lý’ mà chỉ những người bình thường mới có. Có phải anh hoàn toàn chưa từng nghĩ đến việc bản thân sẽ thua?
Lúc này, Bạc Cận Ngôn lại giơ tay giữ lấy gáy cô, bờ môi ấn xuống, khẽ hôn lên môi cô: “Chào buổi chiều.” Anh thả cô ra rồi nằm xuống, kéo chăn đắp lên người.
Giản Dao kinh ngạc: “Chúng ta không phải sẽ lập tức trở về Cục Cảnh sát sao?” Bạc Cận Ngôn nằm duỗi thẳng tay chân, liếc nhìn cô: “Vội cái gì? Vội thì có thể bắt được hắn sao? Anh đương nhiên phải điều chỉnh bản thân đến trạng thái tốt nhất.” Anh lại với lấy cái chụp mắt ở đầu giường đeo lên.
Giản Dao ngắm gương mặt thanh tú trắng trẻo của anh, ngược lại cảm thấy trái tim mềm nhũn. Mấy ngày nay anh quả thực chưa được ngủ ngon: “Vậy anh ngủ trước đi, em đi tắm.” Nhưng cô vừa mới đi đến cửa phòng tắm, lại nghe thấy giọng anh truyền tới: “Gọi điện thoại đặt một bàn cá và hải sản đi, anh ngủ dậy sẽ ăn. Cám ơn.” Lần này Giản Dao bật cười. Cô thật sự cảm nhận được rồi, anh chắc chắn muốn dốc toàn lực, điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất để đối phó với tên sát nhân biến thái.
Lúc ánh hoàng hôn chiếu vào cửa sổ, Giản Dao tỉnh dậy. Bạc Cận Ngôn không thấy đâu cả. Cô ngẩng đầu nhìn, lại trông thấy anh đã thay áo vest chỉnh tề đứng thẳng trước gương lớn, đầu tóc rõ ràng được chỉnh sơ cho gọn gàng, giày da cũng được đánh xi sáng bóng. Anh đã chuẩn bị tốt để nghênh chiến rồi.
Giản Dao leo xuống giường, ôm lấy vòng eo thon gầy của anh từ phía sau, chúi đầu vào lưng anh: “Cần em làm gì không?” Anh yên lặng trong chốc lát, giọng nói trầm thấp từ phía trước truyền đến: “Mặc đẹp một chút.”
Giản Dao ngạc nhiên: “Tại sao?”
Anh đưa mắt nhìn cô: “Anh muốn giữ trạng thái tốt nhất, mỗi một tham số đều phải điều chỉnh cho tốt nhất. Căn cứ vào kinh nghiệm phán đoán, mỗi lần em tỉ mỉ trang điểm đều khiến anh cảm thấy vui vẻ hơn, tư duy cũng linh hoạt hơn.” Anh ra vẻ nghiêm túc ngạo mạn, khiến Giản Dao nhịn không được bật cười: “Vâng.”
Lúc trời chạng vạng, bên ngoài cửa sổ dòng người và xe như nước chảy vô cùng xa hoa. Trong văn phòng của Cục Cảnh sát, không khí lại vô cùng lạnh lẽo nghiêm trang. Tất cả nhân viên đã ngồi xuống, tổ trưởng tổ chuyên án mở lời: “Đem tất cả những manh mối trước mắt xem xét một lần.” Tiến triển hiện giờ như thế nào rồi?
Đầu tiên, đã tìm thấy toàn bộ các thi thể, bị vứt ở bốn khu vực núi rừng ở ngoại thành cách nhau khá xa trong lãnh địa Hồng Kông. Nhân viên kiểm định đồng thời phát hiện, số một còn lấy đi những vật kỷ niệm từ trên người bọn họ. Dễ dàng thấy được là cô gái bị lấy đi nguyên một lớp da sau lưng; bộ phận bị lấy đi của ông lão thì kín kẽ hơn, là một nhúm tóc bạc. Nhân viên kiểm định sau khi kiểm tra tỉ mỉ nang tóc của ông, rút ra được kết luận này. Người đàn ông thì bị lấy đi trái tim bị móc sống; cậu bé là đôi tay non nớt.
Được Bạc Cận Ngôn ra hiệu, Giản Dao đi đến trước bảng trắng, vẽ ra biểu đồ, viết xuống bốn vật kỷ niệm: da, tóc bạc, tim, đôi tay.
An Nham phối hợp với cảnh sát Hồng Kông, cũng có được một phát hiện quan trọng. Tuy đoạn đường những người chết mất tích đều rất hẻo lánh, nhưng cũng có ghi chép của bộ phận giám sát giao thông. Theo lời khai của những nhân chứng mục kích, đều cho thấy rằng vào