Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2509 lượt.
nước, anh trầm mặc mấy giây, mới mỉm cười đăm chiêu trào phúng: “Đương nhiên là ‘hắn’ không thể.”
Giản Dao bất đắc dĩ, tâm tình cũng không thoải mái như trước nữa. Kẻ điên, người bọn họ đối phó, quả thực đều là những kẻ điên. Sát thủ biến thái muốn có được một nhà tâm lý tội phạm nổi danh toàn cầu, làm một người cộng tác mới?
Quay đầu nhìn lại, Bạc Cận Ngôn vẫn còn đang chăm chú ngắm mặt nước, không biết đang suy nghĩ điều gì, gương mặt tuấn tú nổi bật trong bóng đêm, vừa mông lung vừa sinh động. Giống như cảm nhận được ánh nhìn nghi hoặc của cô, anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt trở nên thâm trầm.
“Đột nhiên nhớ ra, đã lâu rồi chưa hôn em.”
Sau khoảnh khắc quấn quýt si mê, cô đã bị Bạc Cận Ngôn ôm lên trên đùi, một cánh tay ôm lấy eo cô, một cánh tay giữ lấy sau đầu, hôn rất nồng nhiệt, mạnh mẽ và tao nhã. Trong sắc đêm mát lạnh, không khí lại trở trên ẩm ướt động lòng người. Bạc Cận Ngôn ôm ngang người cô, đi vào giường lớn trong khoang thuyền.
…
Rời khỏi du thuyền, lúc bước xuống bến tàu, dáng vẻ Bạc Cận Ngôn cao to thon dài, vẻ mặt như gió thoảng mây bay, ẩn chứa ý cười. Gò má Giản Dao vẫn còn đỏ ửng, kéo lấy cánh tay anh.
Rõ ràng cô và anh đều làm chuyện người lớn nồng nhiệt, tại sao hiện tại chỉ cô cảm thấy giống như đứa trẻ lén ăn vụng kẹo? Còn có vị ngọt ngào không thể để người ngoài biết được?
Thời gian cùng anh trộm lấy nửa ngày ở riêng cùng nhau, còn vượt qua rất nhiều sớm sớm chiều chiều.
Hai người nắm tay nhau trở về phố lớn, trước mặt lại thấy một nhân viên đi cùng phía Trung Quốc tiến tới, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng: “Bên phía Hồng Kông xảy ra chuyện rồi.”
Hai người đều ngẩn ra, nghe thấy anh ta nói tiếp: “Số một gửi tới một đoạn video. Một đoạn video vô cùng… tàn nhẫn biến thái.”
Hai ngày sau, trong phòng hội nghị của bộ hình sự Cục Cảnh sát Hồng Kông.
Trên bàn dài, nhân viên bên Trung Quốc và Hồng Kông đã ngồi xuống. Cửa sổ được che kín, ánh đèn hơi tối, màn trắng phía trước mặt sáng lên. Người thao tác máy tính là An Nham, một người cảnh sát Hồng Kông đứng trước màn chiếu, sắc mặt nghiêm túc giải thích cho mọi người: “Buổi trưa hai hôm trước, USB này được đặt trong một phong thư, do nhân viên chuyển phát nhanh đưa tới Cục Cảnh sát. Chúng tôi đã điều tra USB và nhân viên chuyển phát nhanh, hung thủ không hề để lại bất cứ manh mối nào.”
Giản Dao và Bạc Cận Ngôn ngồi ở hàng đầu tiên, yên lặng lắng nghe.
Đoạn video bắt đầu chiếu.
Một vùng tối đen.
Nhưng thấp thoáng âm thanh, dường như là tiếng khóc của phụ nữ, lại có tiếng bước chân.
Đột nhiên, ánh đèn sáng vụt lên, xuất hiện trước mặt bọn họ, là một căn… phòng giam!
Phía sau song sắt bằng kim loại, có một không gian khoảng chừng mười mét vuông. Một cô gái tay chân bị trói bởi sợi xích thật dài, ngồi ở trên giường, bên cạnh còn có một cái bô. Đột nhiên ánh đèn chiếu tới, khiến cô ngẩng đầu thật mạnh, lộ ra biểu tình kinh sợ tuyệt vọng: “Không! Đừng! Cầu xin anh thả tôi ra, đừng đánh nữa!”
Những người đang xem đều không lên tiếng. Lòng Giản Dao bồi hồi.
Cô gái này thanh tú trắng trẻo, khoảng hơn hai mươi tuổi, nhưng lúc này khắp người đều là vết thương. Trên người cô mặc quần áo giống như vải rách. Trừ gương mặt ra, chỗ nào cũng hồng tím, chằng chịt vết thương hẹp dài, có nhiều vết thương còn đang rỉ máu huyết mơ hồ.
Giản Dao cầm báo cáo phân tích phía Hồng Kông chuẩn bị từ trước, vết thương của cô gái là bị roi quất.
Chính vào lúc này, cửa nhà giam tự động mở ra. Cô gái sợ hãi, lảo đảo trốn ra phía sau, nhưng xa nhất thì cũng chỉ có thể trốn trong góc tường.
Không trông thấy người, chỉ thấy một cái roi dài từ phía sau ống kính, mạnh mẽ quất lên người cô gái đó.
Roi quất kéo dài liên tục khoảng mười phút, cô lại trầy da tróc thịt lần nữa, giống như con thú nhỏ gào thét, lăn lộn trên đất, run rẩy từng cơn giống như bị co giật.
Màn hình chợt tối đen.
Cách mấy giây, lại sáng lên lần nữa.
Phòng giam thứ hai.
Lần này là một ông lão lấm tấm tóc bạc, mặt mũi hiền lành, bộ dạng khoảng chừng hơn sáu mươi tuổi, cũng bị xiềng xích khóa lại. Nhưng ông không bị roi quất, quần áo vẫn còn lành lặn.
Chỉ là biểu tình của ông vô cùng hoảng sợ, hoảng sợ nhìn ngó bốn phía. Bởi vì trên một góc cao của vách tường, treo một cái máy phóng thanh, âm thanh truyền tới từ máy, là tiếng gào thét của cô gái lúc nãy.
Vẻ mặt ông lão trống rỗng, sau khi nghe một lát liền giơ tay che lấy lỗ tai mình, giọng nói khàn khàn hét lớn: “Rốt cuộc là ai? Thả tôi ra! Tôi cho, tôi sẽ cho cậu tất cả tiền để dành của tôi!”
Căn phòng thứ ba, màu sắc của màn ảnh đã khác trước, tràn ngập một màu đỏ sậm. Đây là cách quay phim trong bóng tối, màn hình cũng không rõ lắm.
Một người đàn ông khác hẳn với hai người trước, bị trói chặt trên một chiếc giường sắt ở trong phòng giam. Trên màn mình mơ hồ có thể nhìn thấy cả người anh ta đang vùng vẫy kịch liệt, nhưng hoàn toàn không động đậy. Trên miệng cũng bị băng keo dán kín, không thể phát ra tiếng nào.
Chính vào lúc này, một người đàn ông cao to mặc một