Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342458

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2458 lượt.

khiến Giản Dao dự cảm được, đang chờ đợi cô, chính là những tra tấn ngược đãi còn tàn khốc hơn những nạn nhân trước rất nhiều. Bởi vì, cô là người phụ nữ của Bạc Cận Ngôn, ở trong lòng hắn, đại khái giống như một bàn đại tiệc, phải từ từ thưởng thức.
Cô không những phải gánh chịu, mà còn phải chịu đựng lâu nhất có thể.
Trước khi Bạc Cận Ngôn tìm thấy cô, cô nhất định phải sống sót. Cho dù có bị tra tấn đến mức tàn tạ cận kề cái chết, cô cũng phải sống sót để trở về bên cạnh anh, trở về bên cạnh mọi người.
Nếu như cô thật sự chết đi…
Bạc Cận Ngôn sẽ chỉ còn lại một mình.
Người như anh, nếu chỉ còn lại một mình, sẽ trải qua quãng đời còn lại như thế nào? Anh sẽ không quên được cô, anh sẽ không còn nhắc đến cô với bất cứ người nào nữa. Anh vẫn sẽ cô độc giống như trước kia, không có ai chiếm lấy một góc trong cuộc đời anh, cũng không có ai ở bên cạnh anh một đời.
Làm sao cô có thể để chuyện như vậy xảy ra?
Người đàn ông cô yêu thương nhất, người yêu duy nhất của cô, bọn họ làm sao có thể mất nhau như thế này!
Những ý nghĩ này lướt qua trong đầu, lòng Giản Dao đột nhiên trở nên kiên định. Một loại sức mạnh vững chắc, dường như buộc chặt trái tim đang chìm dần trong kinh hãi và tuyệt vọng lại.
Cô im lặng nhìn Tạ Hàm, mà hắn đã chuẩn bị xong đồ ăn, ngồi xuống chỗ đối diện cô, động tác nhã nhặn nâng cốc rượu vang đỏ lên.
Giản Dao yên lặng trong chốc lát, cũng giơ tay nâng cốc rượu, nhẹ nhàng chạm cốc với hắn, đưa đến bên miệng khẽ nhấp một ngụm. Xuyên qua ly rượu pha lê trong suốt, cô nhìn thấy Tạ Hàm phía đối diện, thần sắc có vẻ đăm chiêu.
Bữa ăn yên tĩnh và thong thả. Tạ Hàm cũng không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng giới thiệu cho cô một món ăn nào đó, bút tích của bếp trưởng nhà hàng nào đó. Mà Giản Dao chỉ khẽ gật đầu, trả lời ngắn gọn.
Sự trầm tĩnh này, khiến ánh mắt Tạ Hàm nhìn cô càng có ý tứ hàm xúc không rõ ràng, thậm chí có khi giữa chừng bỏ dao nĩa xuống, mặt không chút biểu tình trực tiếp nhìn cô chằm chằm mấy phút không nói lời nào.
Giản Dao bị ánh mắt chăm chú của hắn khiến tâm tình có chút kinh sợ, nhưng cô chỉ cúi đầu tiếp tục ăn, xem như hắn không tồn tại.
Cuối cùng, cũng ăn xong bữa đại tiệc gian nan này.
Tạ Hàm đứng dậy vòng qua bàn ăn, đi đến trước mặt cô. Thân hình cao lớn, bước chân nhẹ nhàng, lại khiến lòng bàn tay Giản Dao bắt đầu ướt đẫm mồ hôi. Cô tĩnh tâm, yên lặng ngồi bất động.
Hắn lại đi đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống, đôi mắt trong suốt sáng ngời, dừng lại trên gương mặt cô.
Giản Dao không thể tránh né, chỉ đành nghiêng đầu qua, đối mắt với hắn.
Nhìn ở khoảng cách gần, gương mặt này dưới ánh đèn lại càng lộ vẻ thanh tú trắng trẻo.
Hai người trầm mặc nhìn nhau không biết bao lâu, nhịp tim của Giản Dao đã bắt đầu bất ổn.
Hắn lại đột nhiên nở nụ cười, giơ tay kéo ngăn kéo dưới bàn ăn, cầm lấy một ống tiêm chứa đầy chất lỏng, rồi quay đầu nhìn cô. Tim Giản Dao thoáng chốc lạnh lẽo đến tận cùng, cổ tay đã bị hắn cầm lên.
Ngón tay người đàn ông này lạnh băng, hắn cúi thấp đầu nhìn mạch máu màu xanh nhỏ xíu của cô, cắm đầu kim xuống, từ từ đẩy vào.
“Chúng ta, bắt đầu vui chơi điên cuồng nào.”






Giản Dao nghĩ, cô đã biết được bí mật của Tạ Hàm.
Tại sao hắn có thể dùng kỹ thuật tâm lý để khống chế nhiều người như vậy? Thật ra căn bản chính là nhờ lợi dụng thuốc, khiến người ta sản sinh ra ảo giác, làm tinh thần hốt hoảng và phản ứng trì độn.
Lúc này, cô đang nằm trên chiếc giường nhỏ lạnh lẽo cứng ngắc ở trong phòng giam, trên đỉnh đầu cô là một ngọn đèn sáng rực. Trừ cái đó ra, tất cả những ngọn đèn trong nhà kho này đều bị hắn tắt hết. Cô nằm ở đây, giống như đang nằm trên một hòn đảo cô độc. Mà hắn đang đứng ở một nơi nào đó không ai biết trong bóng tối, miệng khẽ ngân nga một bài ca, giống như chúa tể của thế giới này.
Tim cô đang đập rất nhanh, thần kinh cũng nhảy giật từng hồi. Đây là một loại cảm giác rất không thoải mái. Sau đó tầm mắt của cô bắt đầu trở nên mơ hồ, trong tai cũng vang ù ù. Cô muốn chống tay lên giường để ngồi dậy, nhưng tay vừa đặt xuống lại sờ vào một khoảng không. Tất cả xung quanh càng lúc càng mơ hồ, hiện lên rất nhiều hình ảnh hư ảo màu trắng. Ký ức và ý thức vốn rõ ràng, dường như nhất thời không thể tìm ra, rốt cuộc cô đang ở nơi đâu?
“Jenny, Jenny.” Có người đang ở một nơi nào đó khẽ gọi tên cô, Giản Dao giãy dụa ngẩng đầu lên, lại chỉ thấy một bóng người lướt qua. Là Tạ Hàm sao? Là ai vậy?
Trước mắt vẫn là ngọn đèn sáng trưng như cũ, tầm nhìn mơ hồ, trong tai vang lên ù ù.
Không, vừa rồi chỉ là ảo giác, cô tự nói với bản thân mình, nhất định phải bảo vệ giới hạn của ý thức. Nhưng cảm giác bi thương muốn chết ấy, lại vẫn in dấu sâu đậm trong lòng. Cô mờ mịt nằm đó, vẫn có thể cảm thấy nước mắt đang chảy xuống…
“Ha… trước giờ chưa từng tiếp xúc với loại thuốc này sao? Phản ứng lại có thể nhanh và mãnh liệt như vậy, thật là quá thuần khiết.” Một giọng nói đột nhiên vang lên bên tai.
Giản Dao quay đầu muốn