Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342464
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2464 lượt.
nhìn hắn, nhưng chỉ thấy một màu đen thui. Bất giác, cô gật gật đầu.
Người kia rõ ràng thu được câu trả lời của cô, giọng điệu vô cùng dịu dàng hỏi: “Vậy cô có muốn tỉnh táo lại không?”
Muốn…. suýt chút nữa từ này đã thoát ra khỏi miệng, Giản Dao cắn chặt môi, một cảm giác đau đớn tanh ngọt truyền tới, nháy mắt liền trải khắp lồng ngực. Ý thức của cô dường như cũng tỉnh táo lại trong nháy mắt, nhưng nháy mắt lại bị một biển sương mù dày đặc nuốt chửng.
Người kia dường như thấp giọng cười một tiếng.
“Cắn chảy cả máu rồi kìa, thật là đáng yêu… nhưng tôi biết, cô rất muốn.”
Sau đó Giản Dao nghe thấy tiếng loảng xoảng, có người mở cửa phòng giam.
“Tôi thừa nhận lần trước quá hưng phấn, nên ra tay hơi nặng.” Giọng nói của người kia lộ vẻ thương xót: “Kết quả sau khi quất roi xong, làn da của cô ta giữ lại cũng không được đẹp lắm. Lần này tôi sẽ khống chế tốt hơn. Cách lớp quần áo này, sẽ không lưu lại chút vết thương nào đâu.”
Bang Maryland, bệnh viện Johann Hopkins.
Phòng chăm sóc đặc biệt.
Bạc Cận Ngôn đứng ngoài cửa phòng bệnh, sau lưng là những cảnh sát phía Trung quốc vội vàng bay đến từ nội địa, thanh tra FBI của Mỹ, cùng với người nhà của Phó Tử Ngộ, bạn bè và mẹ của Doãn Tư Kỳ…
Bác sĩ chữa trị cầm ghi chép chẩn đoán đi ra, dường như tất cả mọi người đều xông tới. Bạc Cận Ngôn đứng tại chỗ bất động, quay gương mặt lạnh lùng qua, nhìn chằm chằm bác sĩ.
“Viên đạn ở ngực trái của Phó Tử Ngộ tiên sinh, cách tim chỉ có ba milimét. Chúng tôi đã thành công gắp viên đạn ra.” Ông giải thích: “Vô cùng may mắn là, anh ta hiện giờ đã không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa, đại khái sẽ tỉnh lại trong vòng từ hai mươi bốn đến bốn mươi tám tiếng đồng hồ.”
Tất cả mọi người đều thở phào. Bạc Cận Ngôn từ từ chuyển tầm mắt, nhìn chằm chằm vào Phó Tử Ngộ xanh xao đang chụp mặt nạ oxy nằm trên giường bệnh sau cửa kính.
Bác sĩ nói tiếp: “Cô Doãn Tư Kỳ tuy rằng vết dao sâu đến nội tạng, nhưng cũng không nguy hiểm đến tính mạng. Sáng mai sẽ tỉnh lại.”
Tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt vui mừng yên tâm, rối rít cám ơn bác sĩ. An Nham cũng đứng trong đám người, nghe thấy vậy thần sắc cũng nhẹ nhõm hẳn. Anh ta bất giác quay đầu nhìn về phía Bạc Cận Ngôn, trông thấy ở vị trí anh vốn đang đứng, giờ đã không còn ai. Mà ở cửa lối đi an toàn phía trước, truyền đến tiếng ‘thịch’, An Nham ngước mắt nhìn, chỉ thấy được tay áo màu đen của Bạc Cận Ngôn biến mất sau cánh cửa.
Bạc Cận Ngôn lái xe trở về khách sạn một mình.
Đã là đêm khuya, đường phố lúc đầu đông có một loại không khí rét lạnh, dường như đã bắt đầu xâm nhập. Thành phố đầy màu sắc, người đi đường lang thang, giống như lướt đi xẹt qua trên cửa sổ xe.
Vẻ mặt của Bạc Cận Ngôn vẫn không có chút biểu tình. Chân mày thon dài đen nhánh giống như dấu vết của màn đêm dày đặc, khắc lên gương mặt trắng trẻo thanh tú của anh.
Cuối cùng cũng đã đến khách sạn, anh lấy thẻ card khóa cửa từ trong túi quần mở cửa. Căn phòng vẫn chìm trong bóng đêm, chỉ có ánh sáng của bóng đèn ngay tòa lầu đối diện chiếu vào. Anh mở đèn trên tường, ném tấm thẻ card lên giường, sau đó quan sát tất cả mọi thứ trong phòng rồi đứng yên không động đậy.
Bọn họ mới vừa vào ở khách sạn này hôm qua. Vali của Giản Dao vẫn để trên bàn thấp cạnh giường, khóa kéo chỉ mở hé, lộ ra những màu sắc quần áo anh quen thuộc.
Trên đất đặt hai đôi giày, một lớn một nhỏ. Trên tay vịn sô pha, còn đặt một chiếc áo gió của cô, màu trắng sạch sẽ, dường như vẫn còn nhiễm độ ấm và màu sắc làn da của cô.
Bạc Cận Ngôn đứng tại chỗ một lúc rồi cởi áo khoác ngoài, tháo cà vạt trực tiếp ném xuống đất, đi chân không vào phòng tắm.
Có lúc, nước nóng vốn không thể làm nóng độ ấm của huyết quản con người. Bạc Cận Ngôn yên lặng đứng dưới vòi sen dội một lúc, cuối cùng vẫn khóa vòi nước lại, cứ như thế bước ra ngoài.
Bóng đêm ngoài cửa sổ vẫn âm u và yên tĩnh như cũ, cả thành phố dường như chìm vào trong cảnh vật mộng mị giao thoa. Bạc Cận Ngôn đứng một lúc, lại quay người đi đến bên giường, xốc chăn lên nằm xuống.
Anh nhắm mắt nằm vài phút, rồi đột nhiên mở trừng đôi mắt lạnh lùng u tối, quay đầu nhìn về phía khoảng giường trống bên cạnh.
Chỉ mấy giây sau, anh xốc chăn lên, mặc áo khoác và đi vào phòng sách bên cạnh.
Đây chính là do Giản Dao đặc biệt yêu cầu khách sạn bố trí, trừ bàn sách, ghế còn có một cái bảng trắng, để tiện cho anh lúc nào có linh cảm, đều có thể vào đây công tác tư duy bất cứ lúc nào.
Hiện giờ, anh đứng trước bảng trắng, mở cái hòm của mình lấy một chồng ảnh và tư liệu ra.
Trong chốc lát, ảnh đã được dán đầy trên bảng trắng.
Anh trầm ngâm quan sát, những tình trạng thảm thiết của các nạn nhân tự động được phác họa trong não anh.
Cô sẽ bị coi như động vật, dùng dây xích trói lại. Tạ Hàm sẽ vung roi dài lên, xua đuổi cô trong căn phòng nhỏ hẹp, tạo nên một cuộc trốn chạy hèn mọn, tuyệt vọng và phí công… Cô sẽ bị cho uống những loại thuốc thần kinh, cô sẽ không phân biệt rõ hiện thực và hư ảo… Thứ duy nhất cô cảm thấy chính là sự đau khổ cực hạ