Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342386
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2386 lượt.
cũng chỉ là một khoảnh khắc, chẳng có gì khác biệt đúng không ạ?
Con từng cho rằng, tương lai là rất tốt đẹp. Tuy điều kiện của con chẳng có gì đặc biệt, nhưng con tin chỉ cần con nỗ lực là có thể giành được chỗ đứng nho nhỏ trong xã hội. Con đã hoàn toàn sai lầm. Mẹ ơi, hóa ra trên đời này có những chuyện không hề tốt đẹp. Có những việc dù cố gắng đến mấy con cũng không làm nổi. Con không thông minh, không giỏi ăn nói, không biết quan sát sắc mặt bằng người khác. Trong cái nghề tiêu thụ cạnh tranh khốc liệt này, tình hình của con rất tệ. Con giống một bại tướng thảm hại, mỗi ngày chỉ biết nở nụ cười giả tạo, trốn trong cái vỏ của mình, dần dần thu mình, cho đến khi rơi xuống cái động không đáy.
Con thậm chí không biết kể từ lúc nào, cuộc sống của con biến thành tăm tối và bẩn thỉu như vậy… Mỗi ngày khi con thức dậy, nhìn thấy người ở trong gương, con đều tự hỏi người đó là con sao? Tại sao giống một cái xác không hồn, chìm sâu xuống bùn lầy, không thể nào thoát ra. Con không dám về nhà, một năm nay con không dám về thăm mẹ, con sợ gặp mẹ. Không phải sợ mẹ đánh mắng con, mà con sợ mẹ đau lòng.
Mẹ, con đã làm sai nhiều điều. Sai lầm nối tiếp sai lầm, con đã không thể quay đầu. Vì vậy con sẽ không quay đầu, con quyết định kết thúc.
Mẹ, thẻ ngân hàng của con vẫn còn hai mươi ngàn tệ. Mật mã là năm sinh của mẹ, bố và con xếp liền nhau. Con chỉ có từng ấy tiền, con xin lỗi mẹ.
Mẹ, xin mẹ đừng buồn. Đối với con mà nói, quyết định này là một sự giải thoát. Con không thể thay đổi vận mệnh, cũng không thể chống lại số phận. Nhưng ít nhất con có thể lựa chọn kết thúc. Sinh mệnh của con chấm dứt trong tay con.
Vĩnh biệt mẹ. Mẹ đừng buồn, ngày mai lại là một khởi đầu mới.
Con gái bất hiếu Uyển Vi.
Ngày… tháng… năm…”
Giản Dao lặng lẽ đặt di thư xuống, viền mắt cô ươn ướt.
Một lúc sau, cô mới phát giác ánh mắt sắc bén của Bạc Cận Ngôn không rời khỏi mặt cô. Giản Dao hắng giọng, hỏi Bạc Cận Ngôn: “Tôi xem hết hồ sơ rồi.”
Bạc Cận Ngôn dựa vào thành ghế sofa, gối tay sau gáy, chân nọ vắt lên chân kia rất thoải mái. Tâm trạng của anh dường như không bị ảnh hưởng.
“Làm trợ lý của tôi, thứ không cần nhất chính là đa sầu đa cảm. Em đã có thể hồi phục tâm trạng bình thường chưa?”
Giản Dao đáp: “Phụ nữ đều đa sầu đa cảm, trừ khi anh đi tìm đàn ông. Xem anh có tìm được người đàn ông biết câu cá, biết dọn dẹp nhà anh, biết chăm sóc Trầm Mặc, còn chấp nhận tính khắt khe của anh hay không?”
Bạc Cận Ngôn liếc Giản Dao một cái, anh không lên tiếng.
Giản Dao nhanh chóng trở lại tâm trạng bình thường.
Trong vụ án ‘Cỗ máy giết người’, Giản Dao đã nhìn thấy thi thể của bao nhiêu thiếu niên vô tội. Bây giờ, cô cảm thấy Vương Uyển Vi rất đáng thương, có lẽ cô gái đó gặp nhiều đả kích và khó khăn vất vả. Nhưng dù gian nan cỡ nào cũng phải sống tiếp, mới là chịu trách nhiệm với bản thân và người xung quanh.
Giản Dao nghĩ, phá án cũng như công việc khác. Đầu tiên không thể bị ảnh hưởng bởi kết luận và giả thiết của người đi trước, ví dụ kết luận Vương Uyển Vi nhất định chết vì hành vi tự tử. Thế là cô hỏi Bạc Cận Ngôn: “Có phải do tính chân thực của bức di thư nên cảnh sát mới kết luận cô ấy tự sát? Điều này liệu có tồn tại vấn đề không?”
Bạc Cận Ngôn: “Tình cảm là thứ không có cách nào dùng phương pháp khoa học để cân đo đong đếm hay phán đoán. Nếu chỉ dựa vào điểm này để kết luận là tự sát, vậy thì việc ngụy trang các vụ giết người thành tự sát trở nên quá dễ dàng. Hung thủ chỉ cần tưởng tượng bản thân sắp chết, sau đó mô phỏng nét chữ của nạn nhân viết thư mùi mẫn là được.”
Giản Dao tán thành lời nói của Bạc Cận Ngôn, lặng lẽ chờ sự phân tích chuyên nghiệp của anh.
Bạc Cận Ngôn nhìn vào đôi mắt khao khát muốn biết sự thật của cô. Trầm mặc vài giây, anh giơ tay đỡ trán: “Tôi ghét bài tập của người mới nhập học, vừa đơn giản vừa buồn tẻ.”
“Anh mau nói đi!”
Bạc Cận Ngôn nhắm mắt, cất giọng trầm ấm: “Đây đúng là di thư do Vương Uyển Vi viết ra trước khi tự sát. Đầu tiên, cô ta không phải bị người nào đó uy hiếp nên mới viết bức thư này. Bởi vì nét chữ trôi chảy, phần lớn các chữ được viết bằng một nét liên tục. Trừ mấy dòng cuối tương đối nghuệch ngoạc, bởi vì viết đến đoạn gần kết thúc, tâm trạng của cô ta rất kích động. Nếu bị ép buộc, nét chữ sẽ không gãy gọn hoặc dễ viết sai.
Ngoài điểm này, còn có tương đối nhiều bằng chứng, ví dụ trong di thư, cô ta dùng nhiều hình ảnh ví von trừu tượng như bại tướng, cái vỏ, động không đáy, còn lặp đi lặp lại câu từ, ví dụ: ‘Mẹ ơi, mẹ đừng buồn’. Những câu không đầu không cuối, ví dụ: ‘Cuộc sống con biến thành tăm tối và bẩn thỉu’… Người ngụy tạo bức thư hoặc kẻ uy hiếp sẽ không viết như vậy. Bọn họ sẽ yêu cầu cô ta viết rõ ràng, ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề, logic đâu ra đấy để tránh xuất hiện sơ hở. Còn tờ di thư này nhìn đâu cũng thấy thói quen và khuyết điểm trong cách hành văn. Do đó, đây là một bức di thư thật sự. Người nói dối sẽ tìm mọi cách để lấp liếm, còn người nói thật không bận tâm nhiều như vậy.”
Giản Dao gật đầu, Bạc