Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342408
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2408 lượt.
o: “…” Người đàn ông này thù dai thật.
Thức ăn chuẩn bị xong xuôi đã là ba bốn giờ chiều.
Món chính là tôm hùm và cua Đại Tuyết, bày mấy đĩa đầy bàn, nhìn đã muốn ăn. Giản Dao vừa ngồi xuống bàn tròn cạnh Châu Tần, Bùi Trạch từ bếp đi ra, lập tức ngồi bên cạnh cô, đồng thời dặn Tiền Dục Văn bày thức ăn còn lại ra bàn.
Thẩm Đan Vi ở phía đối diện, nửa cười nửa không nhìn Bùi Trạch: “Bùi Trạch, vị trí của cậu có điều hòa thổi gió mát, tôi muốn đổi chỗ với cậu.”
Giản Dao mừng thầm, nhưng Bùi Trạch cười khẽ: “Chị tránh sang một bên, đừng quấy rối ở đây.”
Giản Dao mỉm cười, không lên tiếng.
Ăn một lúc, mọi người trò chuyện rôm rả. Tiền Dục Văn và Châu Tần kể chuyện công việc. Thẩm Đan Vi hưng phấn chơi đùa với con trai Châu Tần. Giản Dao yên lặng ăn đồ. Bùi Trạch hỏi nhỏ: “Tay nghề của tôi thế nào?”
Giản Dao mỉm cười với anh ta: “Rất tuyệt.”
Bàn ăn không lớn, ghế của hai người gần kề. Bùi Trạch nghiêng người, ghé sát tai cô nói nhỏ: “Tôi để mấy cái càng cua lớn nhất vào cái đĩa ngay trước mặt em.”
Giản Dao nhướng mắt, quả nhiên bên dưới đĩa đồ ăn có mấy càng cua lớn trông rất ngon lành.
“Cám ơn anh.” Giản Dao mỉm cười, dịch người sang một bên. Bùi Trạch không tiếp tục áp sát cô, anh ta nhìn cô chằm chằm, miệng cười cười: “Sao em lại đỏ mặt? Em dễ đỏ mặt đến thế sao?”
Thật ra Giản Dao rất ghét ngữ điệu của Bùi Trạch. Theo đuổi hay chọc ghẹo cũng vậy, anh ta cứ bám dính khiến cô càng phản cảm.
Giản Dao không có kinh nghiệm yêu đương nên cô không hiểu, bản thân việc đàn ông ân cần niềm nở với phụ nữ không đáng ghét. Cô cảm thấy phản cảm, chỉ vì đối tượng không đúng mà thôi.
Nghĩ đến đại cục, Giản Dao đành mỉm cười: “Vậy sao? Có lẽ do tôi hơi nóng.”
Vài giây sau, Bùi Trạch đột nhiên cất cao giọng: “Giản Dao ngẩng đầu.”
Cô vô thức ngẩng đầu, liền thấy ánh đèn flash chớp nháy. Bùi Trạch bỏ điện thoại, điềm nhiên ăn đồ như không có chuyện gì xảy ra.
Giản Dao: “Anh làm gì vậy? Anh mau xóa đi.”
Bùi Trạch huýt sáo: “Đó là tự do của tôi.” Anh ta ngoảnh đầu cười với cô: “Bây giờ hiếm thấy con gái đỏ mặt. Dù thế nào cũng phải chụp một tấm làm kỷ niệm.”
Ăn cơm xong, Giản Dao lại đi vào nhà vệ sinh.
“Này.” Cô nói nhỏ.
“Gì?” Đầu bên kia truyền đến giọng nói trầm ấm của Bạc Cận Ngôn.
Nghĩ đến chuyện vừa rồi bị Bùi Trạch chọc ghẹo, đồng thời bị Bạc Cận Ngôn chứng kiến từ đầu đến cuối bằng ánh mắt kiêu ngạo và xét nét của anh, Giản Dao có một cảm giác kỳ lạ. Lúc nãy cô đỏ mặt cũng vì nguyên nhân này.
Bạc Cận Ngôn lại mở miệng: “Chuyện gì?”
Giản Dao: “Khi nào vụ án kết thúc, tôi yêu cầu xóa ảnh trong điện thoại của Bùi Trạch.” Bất kể anh ta có phải là hung thủ hay không, cô cũng không muốn anh ta giữ ảnh chụp của cô.
“Tất nhiên.” Bạc Cận Ngôn đáp.
Trong lòng Giản Dao nổi lên tia vui vẻ. Cô quay về phòng khách tiếp tục công việc ‘nằm vùng’.
Vừa đi vào, Giản Dao thấy Châu Tần một tay bế con trai: “Giản Dao, tôi về trước đây. Thằng bé còn phải tắm rửa và đi ngủ sớm.”
“Vâng, chào cháu!” Giản Dao cúi thấp người, mỉm cười chào tạm biệt cậu bé.
Trò chuyện suốt một buổi chiều, Giản Dao phát hiện Châu Tần quả thực là một người cha dịu dàng ân cần, chăm sóc con trai chu đáo. Anh ta rất hòa nhã và cởi mở, tiếp xúc với anh ta là dễ chịu nhất.
Bốn người ở lại chơi ‘Tam quốc sát’ (*) một lúc, bên ngoài trời đã sẩm tối.
(*) Tam quốc sát: một trò chơi online.
Thẩm Đan Vi nói: “Tôi đi đây, bạn trai đến đón, anh ta đã ở dưới nhà.”
Giản Dao cũng đứng dậy: “Tôi cũng về đây, không còn sớm nữa.” Bùi Trạch giơ tay kéo túi xách của cô: “Ở đây không tiện bắt xe, em đợi một lát, tôi sẽ lái xe đưa em về.”
“Tôi không sao, khỏi cần phiền anh.”
Bùi Trạch ôm túi xách của Giản Dao vào lòng, không trả lại cô: “Đại tiểu thư, tôi đi lấy chìa khóa xe ngay bây giờ, được chưa?”
Giản Dao bị anh ta chọc cười, cô gật đầu: “Được, vậy tôi làm phiền anh.”
Trong lúc hai người nói chuyện, Thẩm Đan Vi đã đóng cửa ra về. Ai ngờ Bùi Trạch lại giở quẻ: “Khoan đã, đợi lão Tiền rửa bát trước, để vậy đống bát đĩa sẽ bốc mùi.”
Lão Tiền cười khẽ: “Tôi dễ bị sai khiến như vậy sao?” Vừa nói, anh ta vừa liếc Giản Dao. Mặc dù cằn nhằn nhưng anh ta vẫn xắn tay áo đi vào nhà bếp.
Phòng khách chỉ còn Bùi Trạch và Giản Dao.
“Em vẫn chưa tham quan nhà tôi đúng không?” Bùi Trạch đứng dậy, hơi cúi người: “Hay đi ngó một vòng?”
Giản Dao còn chưa trả lời, Bạc Cận Ngôn đã lên tiếng: “Đi đi.”
Giản Dao không biết, tham quan nơi ở của một người có thể giúp gì cho Bạc Cận Ngôn trong việc phán đoán về người đó. Nhưng cô vẫn làm hết trách nhiệm, chậm rãi ngó nghiêng mọi ngõ ngách nhà Bùi Trạch. Thấy cô có hứng thú, Bùi Trạch càng nhiệt tình giới thiệu với cô.
Đây là nhà của một người đàn ông giàu có biết hưởng thụ cuộc sống điển hình. Đồ điện trong nhà đều là loại mới nhất và xa xỉ nhất, đồ gia dụng cũng là thứ cao cấp dễ chịu, còn có cả phòng đặt máy tập thể hình và máy chơi game. Bên cạnh là giá sách, nhưng đều là tiểu thuyết tu tiên và tạp chí ô tô. Bên dưới bày đầy xe mô hình,