Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342410

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2410 lượt.

găng tay quyền anh, cây sáo dài, thậm chí còn có cả nghiên mực và bút lông. Giản Dao hỏi: “Anh biết viết thư pháp?”
Bùi Trạch mỉm cười: “Thỉnh thoảng cũng viết, nhưng chữ của tôi không đẹp lắm.”
Đúng lúc này, cửa ra vào có tiếng lạch cạch, giọng lão Tiền từ phía xa vọng tới: “Tôi về đây, ngày mai gặp.”
Căn hộ trở nên yên tĩnh. Giản Dao nhướng mắt nhìn Bùi Trạch: “Tôi cũng về đây.”
Dưới ánh đèn sáng lấp lánh, nụ cười của Bùi Trạch vô cùng rạng rỡ: “Được, em ra phòng khách đợi tôi, tôi đi lấy chìa khóa xe.”
Lúc này bầu trời đã tối đen, ánh đèn ngoài cửa sổ thấp thoáng. Nhà của Bùi Trạch không nằm ở trung tâm thành phố. Nơi này nhà cửa thưa thớt, chỉ có mấy tòa cao ốc, xung quanh yên tĩnh và trống trải.
Giản Dao đi ra ghế sofa ở ngoài phòng khách, cầm túi xách đứng đợi Bùi Trạch.
Ở bên ngoài tòa nhà, Bạc Cận Ngôn khởi động máy, anh dán mắt vào màn hình, chỉ đợi Giản Dao xuống dưới là anh lập tức bám theo.
Đột nhiên, máy bộ đàm vang lên tiếng rè rè.
“Vị trí số ba báo cáo: Kẻ tình nghi có hành vi hơi kỳ lạ. Hắn đang tắt cầu dao nguồn điện của ngôi nhà.”
Bạc Cận Ngôn nghiêm mặt, màn hình phía trước tối đen trong giây lát.
***
Bóng tối bất thình lình bủa vây khiến Giản Dao giật mình. Trước mắt cô tuy không đến nỗi giơ tay không nhìn thấy năm ngón nhưng cũng một màu tối đen.
“Bùi Trạch, mất điện à?” Giản Dao hỏi.
Xung quanh vắng lặng như tờ, không ai trả lời. Vài giây sau, cô nghe thấy tiếng bước chân của Bùi Trạch.
Bên tai vang lên giọng Bạc Cận Ngôn: “Anh ta tắt cầu dao điện, em hãy bình tĩnh ứng phó.”
Thần kinh của Giản Dao căng lên như sợi dây đàn.
Giản Dao vẫn đứng nguyên một chỗ, cô thò tay vào túi xách, nắm chặt cây chích điện mini.
“Thật không may, mất điện rồi.” Giọng Bùi Trạch ẩn hiện ý cười nhàn nhạt: “Tôi không tìm thấy chìa khóa xe.”
***
Câu chuyện nhỏ số 6
1. Câu chuyện ăn cua
Bạc Cận Ngôn và Giản Dao hay ăn cá, là khách quen của một nhà hàng hải sản.
Sau khi kết thúc vụ án ở công ty của Doãn Tư Kỳ, một ngày cuối tuần, hai người đi nhà hàng hải sản như thường lệ. Bây giờ đúng là mùa cua, hai người gọi một ít cua bể.
Trước đây mỗi lần ăn hải sản, phần lớn đều là Bạc Cận Ngôn đánh chén sạch sẽ. Bởi vì anh thích đồ biển, còn Giản Dao không mấy hứng thú nên đống càng cua đầy thịt đều chui vào bụng Bạc Cận Ngôn.
Lần này, Bạc Cận Ngôn nhớ đến chuyện Bùi Trạch để riêng càng cua ngon nhất cho Giản Dao. Thế là…
Anh chọn ra mấy càng cua to nhất bỏ vào đĩa, đẩy đến trước mặt Giản Dao: “Không cần cám ơn tôi.”
Giản Dao lặng lẽ quan sát Bạc Cận Ngôn chọn thứ anh thích ăn cho cô, lại nhớ đến hành động của Bùi Trạch ngày hôm đó. Lẽ nào việc làm của Bạc Cận Ngôn lúc này xuất phát từ sự ghen tuông?
Hai má Giản Dao nóng ran, cô vui vẻ thưởng thức càng cua.
Bạc Cận Ngôn nhìn cô chăm chú, anh mỉm cười: “Quả nhiên hễ ăn càng cua là em đỏ mặt. Đây là phản ứng sinh lý gì lạ vậy?”
Giản Dao: “… Bởi vì em thích.”
Bởi vì em thích anh, tên ngốc tự cao tự đại.
***
2. Nghiệm chứng lý luận trai tân
Sau khi nghe Thẩm Đan Vi đưa ra lý luận trai tân thường hay bực bội vì bị cấm dục, Bạc Cận Ngôn luôn khịt mũi khinh thường.
Cho đến một ngày… anh cuối cùng cũng thoát khỏi kiếp trai tân.
Bạc Cận Ngôn ôm người phụ nữ của anh, trầm tư trong giây lát rồi mở miệng: “Xem ra lời của Thẩm Đan Vi cũng có lý.”
Giản Dao không hiểu: “Gì cơ?”
Bạc Cận Ngôn trả lời: “Anh đúng là cảm thấy cuộc sống đột nhiên trở nên tươi đẹp hơn, trước đây anh cũng hay bực bội khó chịu.”






Giản Dao đờ người trong giây lát. Cô cảm thấy không khí hít vào lồng ngực phảng phất lành lạnh.
“Vậy tôi gọi taxi về trước.” Giản Dao quay người về phương hướng cửa ra vào, dò từng bước về bên đó.
“Khoan đã, Giản Dao, tôi có chuyện muốn nói với em.” Giọng nói Bùi Trạch càng gần hơn, phảng phất ở một nơi không xa sau lưng cô.
Giản Dao quay người, cô không tìm thấy anh ta trong bóng tối.
“Anh nói đi.”
“Sau này em cứ từ từ phát hiện. Còn bây giờ, chúng ta bắt đầu tiết mục của đêm nay.” Giọng nói của Bùi Trạch đầy ý cười. Cuối cùng Giản Dao cũng nhìn thấy một bóng đen từ cửa phòng bên cạnh đi về phía cô.
“Liệu anh có thể thắp nến trước.” Giản Dao cất giọng khô khốc.
“Không. Thế này mới vui.” Bùi Trạch mỗi lúc một tiến lại gần: “Lẽ nào em không đoán ra, tất cả do tôi chuẩn bị từ trước. Mục đích duy nhất chính là giữ em ở lại.”
Trong đêm tối mờ mờ, Bùi Trạch đột nhiên giơ tay, bộ dạng như muốn tóm lấy Giản Dao.
Giản Dao lạnh toát sống lưng, quả tim tựa hồ lỡ một nhịp. Cô lập tức quay người chạy về phía cửa ra vào: “Anh đừng lại gần. A a a…”
Không biết chân đụng phải thứ gì, Giản Dao mất thăng bằng, toàn thân lao về đằng trước, đầu cô đập xuống sàn nhà đau điếng. Giản Dao đồng thời nghe thấy một tiếng động rất nhẹ, dường như có thứ gì đó rơi xuống nền nhà rồi nảy lên cao. Giản Dao giơ tay mò mẫm, ghim cài áo gắn máy nghe lén đã bị rơi. Máy nghe lén có phạm vi hoạt động rất nhỏ, một