Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342430

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2430 lượt.

hẹ nhàng.
Một ngày, Phó Tử Ngộ không nhịn nổi, phê bình Bạc Cận Ngôn: “Tại sao toàn là cô ấy làm việc nặng nhọc, còn cậu đứng một bên chỉ huy, nhân tiện giết người? Chẳng công bằng tý nào cả. Cậu đúng là không có phong độ.”
Bạc Cận Ngôn chau mày nhìn Giản Dao: “Em muốn làm hung thủ không?”
Giản Dao: “Đương nhiên muốn, nhưng vụ án quan trọng hơn, em không sao đâu.”
Bạc Cận Ngôn điềm nhiên gật đầu: “Ở vụ án tiếp theo, em đóng vai hung thủ, còn tôi là nạn nhân.”
Một thời gian sau đó lại có vụ án mới. Là vụ án cưỡng hiếp giết người.
Hiện trường rất lộn xộn, hai bên xảy ra cuộc vật lộn vô cùng kịch liệt. Hung thủ khống chế nạn nhân giãy giụa dữ dội, hai người từ trên giường lăn xuống đất, từ phòng ngủ ra ngoài phòng khách. Cuối cùng XXOO trên bồn rửa mặt.
Thế là…
Bạc Cận Ngôn nằm im trên giường, Giản Dao ra sức đẩy người anh nhưng anh bất động. Cô lại đẩy một cái, anh vẫn không nhúc nhích.
Bạc Cận Ngôn nhẫn nại một lúc, cuối cùng lật người đè Giản Dao xuống dưới thân: “Để tôi làm thì hơn.”
Lăn đi… lộn lại…
Cuối cùng, Bạc Cận Ngôn đặt Giản Dao lên bồn rửa mặt, cúi đầu nhìn cô, ánh mắt tối thẫm.
Giản Dao: “Đã kết thúc chưa? Có vấn đề gì không? Liệu có tìm ra manh mối không?”
Bạc Cận Ngôn bất chợt buông tay, quay người đi ra ngoài.
Không có vấn đề gì. Chỉ là trận vật lộn vừa rồi hơi kịch liệt, nhưng cảm giác rất tuyệt. Anh cần hạ nhiệt ngay lập tức. Để đến buổi tối, anh sẽ cùng người nào đó lại tiến hành nghiệm chứng một lần nữa.






Bên ngoài trời mưa xối xả, tiếng mưa rơi ào ào. Ngôi nhà sáng đèn càng trở nên tĩnh mịch. Gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào, nhưng không thể khiến sự nóng ruột trong mỗi con người nguội bớt.
Tất nhiên, người nóng ruột chắc chắn không bao gồm Bạc Cận Ngôn. Anh duỗi thẳng chân ngồi trước màn hình giám sát, thưởng thức biểu cảm của mọi người trên màn hình.
“Tiếp theo đến lượt Châu Tần?” Giản Dao vừa hỏi vừa vắt nước ở gấu váy. Để màn dựng lại hiện trường càng chân thực, cô mặc bộ váy màu xanh lam tương tự Vương Uyển Vi hôm xảy ra vụ án, thể hiện tinh thần kính nghiệp. Tuy nhiên, trông cô cũng rờn rợn.
“No, không cần thiết.” Bạc Cận Ngôn gối hai tay sau gáy, khóe mắt anh ẩn hiện ý cười lạnh nhạt: “Những gương mặt này đã nói cho chúng ta biết tất cả. Điều tôi cần nghiệm chứng đã có đáp án. Lola (*), em không phải chạy đi chạy lại nữa.”
(*) Lola là tên nhân vật nữ chính trong bộ phim tội phạm “Run Lola Run” của Đức năm 1998.
Bộ não vừa vụt qua ý nghĩ này, Bạc Cận Ngôn đã giơ tay lau tóc Giản Dao.
Vùng trán xuất hiện xúc cảm mềm mại, giọt nước đọng trên làn da từ từ biến mất, khiến Giản Dao cảm thấy rất dễ chịu sảng khoái. Chiếc khăn tay có mùi hương nhẹ nhàng, là mùi của chất vải cotton và một chút nhiệt độ cơ thể ấm nóng của người đàn ông.
Bạc Cận Ngôn cúi đầu nhìn Giản Dao. Gương mặt anh lộ vẻ ngạo mạn, viết rõ câu: ‘Chuyện cỏn con này em cũng làm không xong’. Tuy nhiên, ánh mắt anh rất chăm chú, ngón tay dài dừng ở tóc mai Giản Dao, di chuyển trên gò má của cô. Thỉnh thoảng, đầu ngón tay chạm vào tóc, trán và tai cô.
Giản Dao bắt đầu nóng bừng mặt. Làn da bị anh đụng chạm dường như hơi ngưa ngứa.
Người đàn ông này… Rốt cuộc anh lau tóc cho cô với tâm trạng như thế nào?
Có phải giống biểu cảm của anh, chỉ vì cô làm không tốt nên anh mới ra tay giúp đỡ?
Nhưng người từ trước đến nay luôn tự cao tự đại, không làm bất cứ việc vớ vẩn như Bạc Cận Ngôn lại đi lau tóc cho con gái, anh không cảm thấy vô vị sao?
Khóe miệng Giản Dao cong lên.
***
Bạc Cận Ngôn gọi một chiếc xe ô tô, đưa Bùi Trạch, Tiền Dục Văn và Mạch Thần tới tòa nhà trung tâm hội nghị. Anh vui vẻ nói với bọn họ, cuộc điều tra liên quan đến bọn họ đã kết thúc, họ có thể yên tâm nghỉ ngơi. Lúc lên xe, cả ba người đều trầm ngâm, không ai nói chuyện.
Mưa vẫn rơi xối xả. Năm người giương ô hoặc mặc áo mưa đứng trên bãi cỏ của khu nhà.
Đây là ý của Bạc Cận Ngôn, gọi cả ba người còn lại tụ tập vào một chỗ. Anh nói anh chỉ hỏi mấy câu là xong. Giản Dao thắc mắc: “Tại sao phải đứng trong mưa?” Bạc Cận Ngôn giải thích, làm vậy sẽ càng khiến bọn họ chột dạ.
Bạc Cận Ngôn cầm một cái ô màu đen lớn, Giản Dao đứng bên cạnh anh. Đầu tiên, Bạc Cận Ngôn quay sang Châu Tần, khóe miệng anh ẩn hiện ý cười: “Châu tiên sinh, đến lượt anh rồi.” Bất chấp tiếng mưa rơi, giọng Bạc Cận Ngôn vẫn đặc biệt thanh lạnh và rõ ràng.
Châu Tần: “Tôi không biết. Tối hôm đó tôi đi ngủ từ sớm.” Lâm Vũ Huyên và Thẩm Đan Vi ở bên cạnh lặng thinh.
“Để tôi giải thích thay anh.” Ý cười trong khóe mắt Bạc Cận Ngôn càng lạnh và sâu hơn: “Chúng tôi đã phát hiện ra nhật ký bí mật của Vương Uyển Vi. Cô ta ghi lại trong nhật ký, có người dùng ma túy khống chế và chiếm hữu cô ta trong nửa năm qua. Chúng tôi đã tìm thấy chứng cứ chứng minh, buổi tối hôm xảy ra vụ án, người đó tới phòng của Vương Uyển Vi. Đêm tối mưa to gió lớn, một cô gái không thể vô duyên vô cớ chạy khỏi nhà, trừ khi hung thủ ép cô ta làm vậy. Châu tiên