Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342775

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2775 lượt.

sinh, thật trùng hợp, hoa tai của cô ta rơi ở chỗ nghỉ của anh.”
Châu Tần đanh mặt: “Tôi hoàn toàn không rõ chuyện Bạc tổng nói.”
Bạc Cận Ngôn liếc anh ta một cái. Anh không tiếp tục truy vấn mà quay sang hai người phụ nữ bên cạnh.
“Hai vị có muốn nói điều gì không? Buổi tối hôm đó, hai vị có thấy tình hình ở bên này?”
Lâm Vũ Huyên: “Chúng tôi làm việc đến mười hai giờ hơn rồi đi ngủ nên chẳng nhìn thấy gì cả.”
“Vậy à?” Bạc Cận Ngôn mỉm cười nhìn bọn họ: “Rất tiếc, chứng cứ liên quan đến hai vị càng bất lợi hơn.”
Hai người phụ nữ biến sắc mặt.
Giản Dao rút bản photo báo cáo giám định, giải thích ngắn gọn với bọn họ.
Bạc Cận Ngôn: “Về cơ bản có thể xác định, Vương Uyển Vi và hung thủ xảy ra đụng chạm thân thể ở vị trí gần cửa sổ hướng ra sân sau của hai vị, do đó cô ta mới bị rụng nhiều tóc như vậy. Vương Uyển Vi còn đến trước cửa nhà hai vị. Hai vị định không giải thích sao?”
“Tôi… tôi không biết.” Sắc mặt Lâm Vũ Huyên trắng bệch trong giây lát.
Thẩm Đan Vi mở miệng: “Tôi chịu.”
“Không sao cả.” Bạc Cận Ngôn nhìn ba người: “Hiện tại không có chứng cứ chứng tỏ Bùi Trạch, Tiền Dục Văn và Mạch Thần dính dáng đến vụ án nên tôi tạm thời tin ba người đó trong sạch. Nhưng với những chứng cứ này, ba vị đương nhiên vinh dự trở thành đối tượng tình nghi lớn nhất. Tôi sẽ lập tức giao ba vị cho cảnh sát. Have a nice trip (*).”
(*) Have a nice trip: Chúc có chuyến đi vui vẻ.
“Bạc tổng, tôi thật sự không rõ xảy ra chuyện gì.”
“Anh không thể định tội chúng tôi như vậy.”
“Trò đùa gì thế?”
Ba người tái mặt, đồng thanh kháng nghị.
Bạc Cận Ngôn ngoảnh đầu dặn Giản Dao gọi mấy người vệ sĩ và xe ô tô chịu trách nhiệm áp giải bọn họ. Sau đó, anh quay sang ba người, cất giọng nhàn nhạt: “Chứng cứ rõ rành rành, các vị không cần nói nhiều, cảnh sát sẽ chính thức thẩm vấn các vị. Ngoài ra, con người tôi hay nể tình xưa nghĩa cũ, chúng ta dẫu sao cũng từng là đồng nghiệp. Tôi xin nhắc các vị một điều, thủ phạm chính có thể bị xử chung thân đến tử hình, tòng phạm ba đến năm năm. Các vị hãy chuẩn bị tinh thần.”
Giản Dao và Bạc Cận Ngôn đến tòa nhà trung tâm hội nghị. Hai người ở một căn phòng riêng biệt, còn Lâm Vũ Huyên, Thẩm Đan Vi và Châu Tần được đưa vào ba căn phòng khác nhau. Cho tới lúc này, cả năm kẻ tình nghi đều tập trung ở một nơi. Các vệ sĩ canh gác ở bên ngoài.
Giản Dao và Bạc Cận Ngôn vừa ngồi một lúc, có người gõ cửa phòng. Đó là một người đàn ông trung niên mặc thường phục, khí chất mạnh mẽ và lạnh lùng. Giản Dao cảm thấy ông ta giống cảnh sát.
Cô quả nhiên đoán không sai.
“Xin chào giáo sư Bạc, tôi là Hoàng Hy thuộc đội hình sự Cục Cảnh sát thành phố. Nghe danh giáo sư đã lâu.” Người đàn ông khách khí bắt tay Bạc Cận Ngôn.
Bạc Cận Ngôn cười cười: “Cảnh sát Hoàng, chúng tôi chính thức bàn giao vụ án và kẻ tình nghi cho các anh. Bao giờ các anh mới có kết quả thẩm vấn?”
Nghe câu nói của Bạc Cận Ngôn, Giản Dao hơi bất ngờ. Trước đây anh từng nhận lời Doãn Tư Kỳ, sau khi xác nhận hung thủ mới cho cảnh sát nhúng tay vào. Hiện giờ anh mới chỉ xác định ba kẻ tình nghi, chân tướng vụ án vẫn chưa rõ ràng. Vậy mà anh đã để cảnh sát bí mật xuất hiện ở khu nghỉ mát từ sớm.
Sau khi cảnh sát Hoàng rời đi, Bạc Cận Ngôn huýt sáo, nằm lên một chiếc giường ở bên trái gian phòng. Anh nhắm nghiền hai mắt.
Giản Dao đi đến cạnh anh: “Hôm nay anh giở trò gì vậy?”
Dường như kháng nghị sự quấy rầy của Giản Dao, Bạc Cận Ngôn rút từ túi áo cái chụp đeo vào mắt, đồng thời thong thả trả lời: “Lát nữa sẽ biết kết quả. Bây giờ tôi cần nghỉ ngơi dưỡng sức. Em đừng ồn ào.”
Ưu điểm lớn nhất của Giản Dao là tính nhẫn nại. Nghe anh nói vậy, cô cũng không sốt ruột, nằm xuống chiếc giường bên cạnh và nhắm mắt. Nhưng cô làm gì có tâm tư đi ngủ?
Thật ra hôm nay Giản Dao tương đối bất ngờ trước phương thức Bạc Cận Ngôn chất vấn hai người phụ nữ và Châu Tần.
Từ trước đến nay, suy đoán và lý luận của Bạc Cận Ngôn đều tỉ mỉ, xác thực và kín kẽ. Chỉ riêng khí thế của anh cũng có thể ‘đè chết’ người khác. Vậy mà hôm nay, Bạc Cận Ngôn chỉ dựa vào vật chứng và dấu vết xuất hiện ở khu vực của ba đối tượng tình nghi, đã định tội đối phương một cách qua loa. Không hiểu tại sao hôm nay anh không phát huy sở thích ‘sỉ nhục’ hung thủ như mọi bữa?
Bạc Cận Ngôn dường như biến thành người khác. Anh có vẻ… đang đóng kịch.
“Thật ra vừa rồi anh chỉ định dọa bọn họ? Muốn bọn họ khai ra hung thủ thật sự là ai?” Giản Dao quay đầu hỏi.
Bạc Cận Ngôn bất động trong giây lát. Anh kéo chụp mắt, ngoảnh đầu nhìn cô, gương mặt tuấn tú ẩn hiện ý cười.
“Chúc mừng em đã đoán đúng. Xem ra lời chúc sinh nhật của tôi đã dần dần biến thành hiện thực.”
Giản Dao hết nói nổi. Con người này khi khen ngợi người khác vẫn tự cao tự đại như vậy sao? Cô còn chưa chê anh là một diễn viên tồi thì thôi.
“Hung thủ rốt cuộc là ai?”
“Suy đoán và suy đoán. Kết luận sẽ được rút ra từ những bước suy đoán. Vụ án này là một bài tập logic.” Bạc Cận Ngôn cất giọng từ tốn: “Em cũng có thể thử xem sao?”
Giản D