Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2788 lượt.
n. Bạc Cận Ngôn buông ống nhòm, giơ tay bóp mi tâm. Vừa cúi đầu, anh liền bắt gặp Giản Dao không biết trở mình từ bao giờ. Cả người cô co quắp, tư thế rất thiếu cảm giác an toàn. Trong ánh sáng mờ mờ, mái tóc dài đen nhánh của cô xõa xuống tấm thảm, trên gương mặt nghiêng trắng ngần, hàng lông mày hơi nhíu lại. Trông cô bây giờ rất giống một con mèo đáng yêu.
Tuy nhiên… tư thế ngủ của cô quá tệ, người sắp chui cả vào gầm ghế, khuôn mặt sắp rời khỏi phạm vi tấm thảm. Cô còn nằm úp mặt, làn môi hơi mím lại. Cô định hôn mặt đất hay sao?
***
Giản Dao đột nhiên tỉnh giấc, bởi vì cô cảm thấy ngưa ngứa, giống như có người đang dùng sợi lông ngoáy trên mặt và chóp mũi của cô.
Vừa mở mắt, nhìn thấy nóc ô tô tối mù, cô mới bừng tỉnh.
Giản Dao đảo mắt một vòng, phát hiện hai thành ghế kê sát vào nhau. Cô nằm trên ghế ngủ từ bao giờ? Còn Bạc Cận Ngôn đâu rồi?
Vừa quay đầu, Giản Dao liền bắt gặp thân hình cao lớn của anh ngồi dưới sàn xe ngay bên cạnh cô.
Anh hơi khom lưng, hai chân gấp khúc, một tay cầm ống nhòm quan sát tình hình bên ngoài, bàn tay còn lại đặt lên đầu gối.
Đây là lần đầu tiên Giản Dao nhìn thấy Bạc Cận Ngôn tùy tiện ngồi xuống đất. Hóa ra anh nhường ghế cho cô, không ngờ anh cũng có mặt dịu dàng như vậy.
Giản Dao nhìn chằm chằm gương mặt nghiêng của Bạc Cận Ngôn. Vừa định mở miệng, cô liền thấy anh đột nhiên giơ tay về phía cô.
Giản Dao không biết anh định làm gì, chỉ trố mắt nhìn. Bàn tay mỗi lúc một gần, dừng lại trước mặt cô. Sau đó, anh cầm lọn tóc của cô từ dưới ghế một cách thành thạo. Tiếp theo, anh bắt đầu cuộn vào ngón tay mình.
Cho đến khi những sợi tóc đen cuộn đầy tay, Bạc Cận Ngôn mới dừng lại. Anh đột nhiên rút ngón tay ra ngoài. Sợi tóc dài bay trong không trung, chạm vào mặt Giản Dao. Thảo nào vừa rồi Giản Dao thấy ngưa ngứa.
Không đợi cô định thần, Bạc Cận Ngôn lại tiếp tục nghịch lọn tóc lần hai…
Hình như anh rất thích xúc cảm này nên lặp đi lặp lại động tác. Chơi một lúc, anh mới buông tóc Giản Dao, để tay xuống đầu gối, tập trung quan sát tình hình bên ngoài.
Từ đầu đến cuối, anh không hề nhìn cô một lần.
Giản Dao trầm mặc trong giây lát.
Anh… có thể ấu trĩ hơn không? Anh là thần thám cơ mà, không ngờ lại nghịch tóc của cô.
Giản Dao ngồi dậy, vén mái tóc đã bị Bạc Cận Ngôn làm cho rối bù ra sau tai. Nghe thấy động tĩnh, Bạc Cận Ngôn liếc cô một cái rồi điềm nhiên ngoảnh mặt, tiếp tục công việc của mình.
Giản Dao vừa cầm ống nhòm của cô, người cảnh sát ở phía trước đột nhiên mở miệng: “Có tình hình mới.”
Bạc Cận Ngôn ngồi yên bất động, dõi mắt vào ống nhòm. Giản Dao vội áp sát vào khe hở của tấm vải che cửa sổ, lặng lẽ quan sát phía trước.
Cô phát hiện cuối con đường lớn xuất hiện một người đi xe đạp. Anh ta mặc bộ quần áo đồng phục màu đỏ, đề tên một cửa hàng, là cửa hàng bán đồ ăn kinh doanh 24/24 trong khu vực.
Người đàn ông mang đồ ăn đến. Nhưng khu nhà vốn chẳng có một ai, tại sao lại có người gọi đồ ăn?
Thời khắc này, không chỉ Bạc Cận Ngôn và Giản Dao, mà cả những người cảnh sát đang ẩn náu thông qua hệ thống giám sát hoặc ống nhòm, đều theo dõi nhất cử nhất động của người đàn ông.
Trời vẫn chưa sáng, mặt đất trơn trượt phản chiếu ánh đèn đường tù mù. Người đàn ông đạp xe tới lối vào ở bên dưới khu nghỉ mát, anh ta đột nhiên dừng lại.
Anh ta nhấc cái thùng chứa đồ ở sau xe đạp, thong thả đi lên dốc núi.
“Giáo sư Bạc, giao cho chúng tôi giải quyết, chuẩn bị hành động.” Máy bộ đàm vang lên giọng nói một đàn ông xa lạ, là người cảnh sát phụ trách kế hoạch vây bắt lần này.
“Khoan đã.” Bạc Cận Ngôn cất giọng thanh lạnh: “Hãy quan sát thêm một lúc.”
Người cảnh sát ở đầu kia lưỡng lự vài giây rồi thông báo cấp dưới ở nguyên vị trí đợi mệnh lệnh.
Lúc này, người đàn ông đã đi đến trước khu nhà. Anh ta ngó nghiêng, sau đó đi thẳng vào một ngôi nhà trong số đó.
Là ngôi nhà của Bùi Trạch và Tiền Dục Văn.
Anh ta dừng lại trước cửa ra vào, lấy mấy cái hộp trong thùng chứa đồ ăn đặt xuống đất. Sau đó, anh ta thò đầu vào bên trong xem xét rồi cầm cái thùng không, quay người đi ra ngoài.
Trống ngực Giản Dao đập thình thịch, cơn buồn ngủ còn sót lại tan biến hoàn toàn.
“Hành động.” Người cảnh sát nói vào máy bộ đàm.
Khóe miệng Bạc Cận Ngôn nhếch lên, để lộ nụ cười mỉa: “Không, không phải hắn.”
Mọi người đều ngây ra, Giản Dao cũng nghi hoặc. Bạc Cận Ngôn tiếp tục mở miệng: “Ngôi nhà mà người đàn ông kia đến không đúng.”
Đám cảnh sát hoàn toàn không hiểu lời nói của Bạc Cận Ngôn, Giản Dao cũng hơi mù mờ.
Cô hỏi: “Tại sao không đúng? Lần trước hắn để lại lời nhắn ở nhà Tôn Dũng, lần này hắn đi đến ngôi nhà của Bùi Trạch. Cả hai lần đều là nơi ở của hung thủ. Nếu hắn có công thức hành vi cố định, điều này chẳng phải trùng lặp hay sao?”
Bạc Cận Ngôn ngồi yên bất động: “No, không phải hắn đi chỗ ở của hung thủ, mà đi nơi nạn nhân bị giết chết. Đối với một tên giết người biến thái, khoảnh khắc từ giã cõi đời mới có ý nghĩa.”
Giản Dao giật mình. Vì vậy đối tượng nên đến ngôi nhà của Vương